Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 137: Sớm có cơ duyên
Thử hỏi, đối đầu với một Võ Vương nhiều lần lâm vào nguy hiểm, có những lần còn suýt mất mạng như nàng, một phàm nhân làm sao có thể chỉ dựa vào may mắn mà sống sót đây?
Hơn nữa, tư thái lãnh đạm lạnh nhạt kia của hắn cũng không phải đang diễn!
Nhưng mà, chỉ cần nhớ lại những gì nàng đã nói với Dịch Phong, sắc mặt Lý Nhân Hảo lập tức đỏ bừng, còn lan xuống tận cổ, chỉ hận không có lỗ mà chui xuống giấu mặt.
Có lẽ trong mắt Dịch Phong, những câu nói kia của nàng chẳng khác gì trò hề!
Cũng may thay, những lời bất kính trước đây của nàng cũng không làm hắn khó chịu, nếu không thì…
Nhớ lại chỉ thấy vừa xấu hổ vừa sợ hãi!
“Bái kiến tiên sinh.”
Lý Giai Hân cùng Từ Mặc Trúc có phần cung kính nói.
“Là các người đấy à!”
Dịch Phong cười cười, đồng thời ánh mắt nhìn về phía Lý Nhân Hảo, cười nói: “Thì ra ngươi cũng ở đây.”
Nghe vậy, gương mặt bình thường vẫn luôn lạnh nhạt của Lý Nhân Hảo càng đỏ hơn.
Hiển nhiên, giờ phút này đối diện với Dịch Phong, nàng đã không còn vẻ thong dong như trước, mà ngược lại thái độ vô cùng câu nệ, dáng vẻ khúm núm, một lúc lâu sau nàng mới khẩn trương mở miệng: “Bái kiến tiên sinh.”