Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 132: Thật sự đáng giá sao?
Đối với nàng mà nói thì, ta cho ngươi cơ duyên, nhưng ngươi thì một chút vật ngoài thân cũng không muốn bỏ ra, vốn định kết một phần thiện duyên, nếu như thế vậy thôi đành bỏ!
Chối tai đến như thế.
Lý Giai Hân đang đắn đo không chắc thì Dịch Phong đã xoay người đi, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác như đã mất đi cái gì đó, dường như có thứ gì không bắt được, trong lòng trong phút chốc trở nên trống trải.
“Tiên sinh khoan đã.”
Vì thế Lý Giai Hân vội vàng hô lên.
“Ừ?”
Dịch Phong xoay người.
Lý Giai Hân cắn môi đỏ, lấy nhẫn không gian trong tay ra, nhẹ giọng nói: “Đây là nhẫn không gian ngươi yêu cầu.”
“Ồ?”
Dịch Phong nghe vậy, trong mắt hơi hơi lộ ra vẻ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nếu như hắn đoán không sai, đây hẳn là bảo bối mà người tu luyện cất trữ bảo bối thiết yếu mà kiếp trước hắn xem trong tiểu thuyết hoặc là xem trên TV thấy được.
“Kính xin tiền bối nhận lấy.”
Nếu đã quyết định muốn đưa ra, vậy Lý Giai Hân cũng không ngượng ngùng nữa, hai tay cung kính đưa về phía Dịch Phong.
“Được, vậy ta đây đành nhận lấy.”
Dịch Phong cười tủm tỉm nhận lấy, món đồ này thật sự quá cần thiết với hắn, đống thi thể dã thú đó cũng có thể đem xuống núi một cách toàn vẹn, cho nên hắn cũng cũng không khách sáo, hơn nữa hắn quan sát thấy, thứ đồ này mỗi người tu luyện đều có, chắc cũng chẳng phải là món đồ gì quan trọng với bọn họ lắm.