Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 122: Bất lực
“Chờ đã.” Dịch Phong hét lớn.
“Hả?”
Nữ tử dừng lại và quay đầu.
“Trên cơ thể nàng còn vết thương, có muốn dùng một ít thảo dược không?” Dịch Phong nói: “Ta vẫn còn một ít thảo dược ở đây”
“Ý tốt, nhưng…” Nữ tử rất biết ơn, nhưng vẫn thẳng thừng từ chối: “Những thứ phàm tục của ngươi không có tác dụng với ta”
Sau đó, thân hình nữ tử vụt biến mất giữa rừng cây
Sau khi nữ nhân đó rời đi, Dịch Phong còn ở đó cũng thấy đau khổ, nhưng nghĩ kỹ lại thì ngọn núi cũng không đáng sợ đến như vậy. Dù sao mấy ngày nay hắn xuống dưới cũng không gặp phải nguy hiểm gì.
Lúc trước có một con sói tấn công hắn, tốt xấu gì Dịch Phong cũng luyện mấy lần rồi, hắn tiện tay dùng cái xẻng đánh chết là được.
Hơn nữa hắn vẫn phải tìm thảo dược cho Chung Thanh.
Không tìm được thảo dược, tuy nói với lần trị liệu trước đó thì Chung Thanh sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng mà vẫn sẽ để lại nhiều di chứng, ở tuổi này, hắn không muốn đồ đệ của mình có mầm bệnh gì.
Loáng một cái.
Đã ba ngày đã trôi qua.
Trong rừng, khuôn mặt nữ tử cầm kiếm trầm xuống, khóe miệng có vết máu đọng lại.
Vừa rồi, nàng đánh trận một mất một còn với hai Yêu Vương, đương nhiên điều đó cũng không nghiêm trọng lắm. Nghiêm trọng nhất là ngọn núi này bị yêu thú phong tỏa rồi, căn bản không thể ra ngoài được.