Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 121: Bối cảnh quen thuộc
Nàng chau mày, lộ vẻ ngạc nhiên.
“Là ngươi?”
Nàng nhận ra người thanh niên này. Đây không phải là người phàm mà nàng đã gặp trên núi sao?
“Đúng, là ta.” Dịch Phong treo con rùa trên cây rồi đặt giỏ tre xuống, tức giận nói: “Ngươi có biết không, vừa rồi ngươi thật sự làm ta sợ chết khiếp!”
Nghe đến đây, sắc mặt nữ tử lạnh băng.
Không ngờ rằng bản thân còn chưa làm loạn lên, vậy mà thanh niên này đã chọc nàng để kiếm rắc rối rồi.
Nhưng nàng cũng không phải là người vô lý, tuy rằng rất tức giận, nhưng nghĩ lại cũng không trách Dịch Phong được, đương nhiên khi nghĩ đến sự việc ở hồ nước vừa rồi, trên mặt nàng vẫn còn xấu hổ.
Cảnh tượng đó thực sự rất khó nói!
Đặc biệt là tên phàm nhân này còn tát nàng một cái, thật đúng là…
Nhưng nhìn quần áo được khoác trên người cùng với vẻ mặt không có chút thù hận nào của thanh niên kia, nàng chỉ đành nuốt cơn tức lại.
“Đến đây ăn cá đi, bồi bổ thân thể.”
Dịch Phong đưa cá nướng trong tay qua.
Nữ tử cau mày lạnh lùng nói: “Ngươi biết ta là võ tu mà.”
“Vậy thì sao?”
Dịch Phong nhìn nàng một cái, nói: “Ngươi không muốn ăn sao?”
Nữ tử cau mày, khôi phục vẻ mặt vô cảm, nói: “Chuyện như này vô dụng với ta.”
Dịch Phong mở mắt, đứng dậy nói: “Cá vô dụng với ngươi, vậy thì ngươi… sẽ không nhớ thương con rùa của ta chứ?”