Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 117: Dạ Phong Rết Yêu
Lão ta đường đường là Yêu Hoàng lại có thể bị đem đi hầm canh?
Bác Cổ đột nhiên không thể chịu được cú đả kích, cơn giận giữ cùng với cú ngã đau trước đó làm hai mắt lão đen đi rồi trực tiếp ngất xỉu.
Dịch Phong nương theo ánh sáng của Hỏa Diễm Châu, nắm lấy một nắm cây thủy sinh bên cạnh rồi buộc chúng thành một sợi dây rơm, sau đó buộc vào con rùa lớn rồi cầm nó trong tay.
Ước lượng thứ trên tay, Dịch Phong hài lòng gật đầu: “Con rùa này có lẽ nặng mấy cân lận, một mình đồ đệ ăn cũng không hết, hôm khác gọi đám Lão Ngô, lão Thanh Sơn tới bồi bổ cùng.”
Nói xong, Dịch Phong lại lấy bản đồ ra.
“Vân Lộ Hoa!”
“Thảo dược này không dễ kiếm, chỉ có thể thử vận may ở khắp mọi nơi rồi.”
Nói xong, Dịch Phong cầm giỏ tre, xách con rùa đi ra khỏi động nước.
Dich Phong rời đi không bao lâu sau, Dạ Phong Rết Yêu mới cuộn người bò dậy, nỗi khiếp sợ vẫn còn tràn đầy trên mặt, giương mắt nhìn chằm chằm tràn đầy sợ hãi.
Nghĩ đến tình cảnh thê thảm của Yêu Hoàng, hắn cũng không dám ở lại nữa, vội vàng sợ hãi rời khỏi động, có lẽ vì quá nóng lòng nên hắn lại làm gãy mất hai chân, thế nhưng vẫn không dám ở lại mà leo lên núi.
“Mau ra đây, có chuyện lớn rồi!”