Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 113: Mưa gió trên thế gian này, không bằng mắt hắn
“Thật sự, có thể chữa trị sao?”
Hai người trăm miệng một lời hỏi.
Ngô Vĩnh Hồng trịnh trọng gật đầu.
“Hít!”
Hai người liếc nhau sau đó hít một hơi sâu, ánh mắt đầy vẻ kinh sợ nhìn về phía Dịch Phong.
Phương pháp như vậy…
Trước nay chưa từng có!
“Bịch!”
Mà lúc này, dưới sự kích động thì hai chân Ngô Vĩnh Hồng đã trực tiếp quỳ lên mặt đất, âm thanh run rẩy mà trịnh trọng nói: “Ơn này của tiên sinh, Ngô Vĩnh Hồng suốt đời khó quên.”
“Một chút việc nhỏ mà thôi, lại không có gì ghê gớm, ngươi cần gì khách khí như vậy.”
Nhìn quỳ Ngô Vĩnh Hồng đang quỳ ở trên đất, Dịch Phong lắc đầu. Có lẽ lão nhân này cho rằng bản thân mình sẽ chết cho nên mới kích động như vậy.
Nhưng Ngô Vĩnh Hồng lại không nguyện ý đứng lên, một võ tu bị phế bỏ đan điền, quả thật còn khó chịu hơn cả cái chết. Có lẽ lần này Dịch Phong cứu lão, còn lớn hơn nhiều so với ân cứu mạng.
“Tiên sinh, lần trước ngươi cho ta cái cào, lần này lại có ơn lớn đối với ta như vậy, Ngô Vĩnh Hồng ta không có gì báo đáp, xin ngươi hãy cho ta làm nô, ta nguyện lên núi đao xuống biển lửa vì ngươi.” Ngô Vĩnh Hồng run rẩy, đầu dập trên mặt đất nói.
“Ngươi khách khí quá rồi.”
Dịch Phong muốn kéo Ngô Vĩnh Hồng đứng dậy, nhưng vừa mới kéo lên thì lão lại quỳ xuống ngay, điều này làm cho Dịch Phong có chút bùi ngùi.