Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 107: Cọng rơm cứu mạng của Tạc Thiên Bang (2)
Một loạt hành động này của Diệp Bắc làm Thanh Sơn Lão Tổ cảm thấy vừa lòng, trong tâm cũng sinh ra một chút hổ thẹn, thì ra là Thanh Sơn lão lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.
“Lão ca, Hoa Tử này ngươi hít một hơi đi?”
Xử lý xong ba người, hai tay Diệp Bắc dâng Hoa Tử, cười nói.
“Được!”
Thanh Sơn Lão Tổ gật đầu, sảng khoái đồng ý dù sao Diệp Bắc đã thẳng thắn như vậy mà hắn ta lại nhăn nhó thì cũng không được, bèn đón nhận Hoa Tử.
Thấy thế Diệp Bắc vội vàng đưa cho.
Một hơi Hoa Tử, thấm vào phế phổi, lại phun ra một ngụm khói đặc, quả nhiên nguyên khí trong cơ thể đều thay đổi, tu vi tinh khiết hơn vài phần.
“Quả nhiên là thứ tốt!”
Thanh Sơn Lão Tổ không nhịn được mà khen.
“Ha ha, nếu lão ca thích, cả hộp này đều tặng cho ngươi.” Diệp Bắc rộng rãi nói.
“Này, sao ta có thể không biết xấu hổ vậy chứ?”
Thanh Sơn Lão Tổ ngượng ngùng nói, nhưng vừa nói tay lại không ngượng chút nào cầm cái hộp cất vào trong ngực, thứ tốt như vậy, một hộp này có thể bớt cho lão cả năm khổ tu!
Kế đó là thời gian rượu chè.
Rượu này là đặc biệt ủ cho võ tu, không đến một canh giờ, đám người Thanh Sơn Lão Tổ đã xỉn quắc, bước chân lộn xộn, sắc mặt cả đám đều đỏ hồng.