Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 103: Rổ rau chân vịt cũng không bỏ xuống?
“Vậy sao?”
“Mở miệng ra là tiền bối, ngược lại ta muốn nhìn xem thực sự có người như vậy hay không?”
Diệp Bắc khinh thường nói xong, bàn tay đột nhiên mở ra, hạ xuống đỉnh đầu Thanh Sơn Lão Tổ.
“Sưu hồn!”
Sắc mặt Thanh Sơn Lão Tổ chuyển biến rõ rệt, ra sức giãy dụa, nhưng mà lực bất tòng tâm, chỉ cảm thấy trí nhớ của mình tuôn ra ngoài.
Rất lâu sau, khỏe miệng Diệp Bắc mới giương lên.
“Quả thật có người như vậy, nhưng hình như cũng chẳng ra làm sao?”
“Chẳng qua, nếu hắn có thể tặng cho ngươi thần khí như vậy, chắc hẳn là còn có đồ tốt khác, nếu đã như vậy ta đây sẽ đi tìm hắn một chuyến, vừa khéo cho Tạc Thiên Bang quật khởi, đặt nền tảng tốt!”
Nói xong, hắn đạp một cước lên thân thể Thanh Sơn Lão Tổ, thân thể Thanh Sơn Lão Tổ bay ngược ra, rơi vào bên trong đại trận.
“Đám phế vật các ngươi, tự sinh tự diệt ngay tại đây đi!”
Nói xong, khóe miệng hắn nhếch lên, ánh mắt nhìn về hướng Thành Bình Giang, thân hình vút qua rồi bay ra ngoài.
Tốc độ của Võ Hoàng kinh khủng như thế.
Diệp Bắc nhanh chóng đến Thành Bình Giang, theo đường đi trong trí nhớ Thanh Sơn Lão Tổ mà đến võ quán.
Sau đó nhảy lên một cái đã tới cửa võ quán.
Mà cùng lúc đó, đầu lâu đặt dưới nắp giếng cũng mở miệng.