Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 91: Khen thưởng của hệ thống
“A ba a ba!”
Bị Dịch Phong đá một phát, cái đầu lâu cử động hai hàm trên dưới nói lắp bắp, chậm rì rì bò lên.
“Ta a cái đầu ngươi."
Dịch Phong vừa thấy thứ này thì trạng thái tâm lí sụp đổ ngay tức khắc, trực tiếp đánh ra một quyền.
“Kẹt!”
Cùng với một loạt âm thanh leng keng leng keng vang lên, đầu của bộ xương khô rớt xuống dưới, lăn đến bên góc tường, còn lại thân thể trên mặt đất sờ soạng tìm kiếm một hồi, lúc sau mới tìm được đầu, sau đó bản thân khập khiễng liều mạng trở về.
“Thứ đồ chơi ngốc, giả bộ phản à.”
Dịch Phong tức giận hô lên.
“A ba a ba…”
Cái đầu bộ xương tiếp tục nói lắp, đôi tay chuyển động cái đầu của mình, sau một hồi lâu mới có thể lắp thẳng lại.
“Chậc, một ngày tốt lành lại qua rồi.”
Mặt Dịch Phong đầy vẻ buồn bực, trực tiếp cầm lấy cái áo màu đen bên cạnh ném lên đầu bộ xương, quát: “Tự mình mặc vào đi, mẹ nó đừng đi khắp nơi dọa người.”
“A ba a ba!”
Bộ xương khô lắp bắp nói rồi mặc cái áo đen vào nhưng bởi vì thể trạng nhỏ nên cả người như bị bọc lại vậy.
Theo sau đó, một thân áo đen ở trong sân lắc lư, ai cũng không biết nó đang nhảy cái gì.
Nhưng mà, Ngao Khánh ở một bên xem đến tròng mắt cũng sắp rơi xuống.
Nhất là khi xem Dịch Phong đánh bộ xương khô kia tơi bời, lúc đó bộ xương khô đấy một chút phản ứng cũng không có, hắn càng kinh hãi đến mức không kịp lấy lại bình tĩnh.
Chậc chậc!
Chủ nhân không hổ danh là chủ nhân, quả nhiên khủng bố!
“A!”
Dịch Phong duỗi người một cái, hơi cảm thấy nhàm chán, đứng dậy nói: “Khó có được thời tiết tốt như vậy, các ngươi ở trong sân chơi đi, ta đi ra cửa phơi nắng cái đã.”
Nói xong, Dịch Phong di chuyển ghế đến bậc thang ở cửa võ quán.
Lười biếng nhìn đám người đi đi lại lại, nghe âm thanh rao hàng rộn ràng nhốn nháo của người bán rong thì lại có một cảm giác thoải mái khác lạ.
Trên các tòa nhà ngang dọc đan chéo nhau có một cái bóng chợt lóe ngang qua, tiếp theo dừng lại ở trên một nóc nhà cao, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo nhìn về phía võ quán cách đó không xa.
Quần áo hắn bay phấp phới, phía sau lưng hắn đeo một cái bàn tính.
Đây đúng là Lý Mạc Trắc.
“Đại trận Thiên âm, bát đại phương vị, mười sáu mạch môn đều đã bố trí xong xuôi, chỉ kém một bước nữa, chính là thiên thời địa lợi nhân hoà!”
Âm thanh vừa dứt.
Lão ta ngẩng đầu nhìn về phía không trung.
Cặp mắt âm trầm kia chậm rãi nhắm lại.
Bầu trời gió giục mây vần, bao phủ lên một tầng hơi thở lạnh lẽo, khi tiếng gió lưu động, Lý Mạc Trắc mở mắt ra.
“Thời cơ đã đến.”
“Mở!”
Nương theo âm thanh của hắn vừa dứt, bên trên bầu trời, một đống sương mù vô hình bao trùm về phía võ quán, tiếp theo đã che lấp toàn bộ võ quán ở trong đó.
Hơi thở thần bí ở không trung tản đi, toàn bộ võ quán yên tĩnh không một tiếng động.
“Hừ, đại trận đã mở, trừ khi ngươi là tiên, bằng không thì cũng chỉ là đồ chơi trong trong tay của ta mà thôi.”
Lý Mạc Trắc lạnh lùng cười một tiếng.
Nhưng trong lòng hắn cũng biết rằng, thời cơ đặc thù chỉ có một khắc, không dám có chút trì hoãn nào, phất y bào lên, bàn tính ở phía sau bay về phía giữa không trung.
“Ào ào ào…”
Một trận âm thanh chói tai vang lên, vô số ngân châu của bàn tính tróc ra, giống như ở trên trời rơi xuống vậy, sau đó hóa thành hư ảo rồi biến mất không thấy nữa.
“Ngưng!”
Tiếp theo tay hắn đánh ra một chiêu thức phức tạp, ngân châu đã biến mất không thấy đâu nay ngưng tụ lại cùng nhau, sau đó hóa thành một trường kiếm trong suốt cao ngàn trượng, hướng về phía võ quán mà thẳng tắp rơi xuống, trực tiếp rơi thẳng vào giữa mày Dịch Phong đang nằm trên ghế.
“Xẹt!”
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ Thành Bình Giang mây gió dày đặc, cuồng phong gào thét.
“Cho dù chỉ là một kích toàn lực của kẻ Võ Tông như ta, nhưng đã không có tu vi, cho dù ngươi là Võ Đế thì sao chứ, dưới một kiếm này của ta, ngươi chỉ có nước trở thành chó chết mà thôi!”
Ngay lập tức.
Ảo ảnh của trường kiếm đâm thẳng xuống, nó càng ngày càng gần với Dịch Phong.
Nhưng mà, Dịch Phong nằm trên ghế tựa lại không hề có phản ứng, cũng hoàn toàn không biết rằng nguy hiểm đang ập đến.
“Đại trận Thiên âm này quả thật rất kinh khủng, người nọ không hề có phản ứng với sự tấn công của ta, chứng minh tu vi hoàn toàn bị giam cầm rồi…”
Lúc này, vẻ đắc thắng trên mặt Lý Mạc Trắc càng thêm dày đặc.
Cuối cùng.
Trường kiếm biến hóa khôn lường, chỉ còn cách Dịch Phong vài bước chân, mà toàn bộ võ quán đều bị bao phủ bởi ánh kiếm cao vút, chói mắt.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, nó rơi xuống ấn đường của Dịch Phong.
“Chết!”
Cùng lúc đó, Lý Mạc Trắc trên không trung la lên, trong lòng vô cùng kích động.
Võ Thánh hay Võ Đế thì sao chứ?
Chẳng phải ngay cả chết cũng không biết chết như thế nào dưới sự tính toán của hắn hay sao?
Nghĩ đến việc sau khi Dịch Phong chết, tất cả bảo vật của võ quán và vận may làm tuyệt thế cao thủ sắp bị lão ta cướp đoạt, nụ cười trên mặt Lý Mạc Trắc vô cùng tươi.
Có điều.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Sắc mặt lão ta đột nhiên cứng lại.
“Cái gì?”
Vẻ mặt đắc thắng biến mất chỉ trong nháy mắt, nhìn cảnh tượng trước cửa võ quán thì cả người hóa thành một tượng băng.
Bởi vì hắn tấn công bằng tất cả sức lực của Võ Tông nên huyễn kiếm dùng kỹ năng thông thiên biến hóa khôn lường, khi rơi xuống người Dịch Phong, không những không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho Dịch Phong mà ngược lại, đòn tấn công của hắn ta trực tiếp biến thành hư không.
Giống như.
Từ trước đến nay chưa bao giờ xuất hiện.
“Sao lại như vậy?”
“Sao có thể như vậy được?”
Lý Mạc Trắc toát mồ hôi lạnh, hai mắt trừng lớn, miệng há to đủ để chứa một cái bóng đèn.
“Không phải tu vi của hắn bị giam cầm rồi sao, sao còn có thể đỡ được đòn của ta?”
Muôn vàn nghi ngờ xuất hiện trong tâm lý Lý Mạc Trắc.
Ngay cả khi đại trận Thiên âm có sai sót thì tốt xấu gì cũng phải có chút tiếng động khi kẻ đó tự mình ngăn cản đòn tấn công của lão ta chứ, tại sao khi gặp phải hắn ta thì đòn tấn công lại biến thành hư không?
Điều này thật là quá mức tà môn…
Nhưng khi nghĩ lại, lão ta đã nghĩ tới cái gì đó…
Dù sao người trước mặt này, cho dù không phải là Võ Đế thì ít nhất cũng là Võ Thánh, cho dù tu vi của hắn biến mất nhưng sức mạnh phòng thủ của hắn vẫn còn.
Nghĩ đến đây, trên mặt hiện lên một tia nhẹ nhõm…
“Thì ra là vậy.”
Khóe miệng Lý Mạc Trắc nhếch lên, nỗi sợ hãi trước đó cũng biến mất, trên mặt lại xuất hiện một tia tự tin.
Mặc dù sức mạnh của vị này rất kinh khủng, một đòn toàn lực của hắn cũng không thể phá vỡ phòng ngự nhưng vì điều này mà Lý Mạc Trắc càng thêm điên cuồng.
Xét cho cùng, Dịch Phong càng mạnh thì cảm giác thành tựu khi giết hắn ta càng không gì sánh bằng.
“Vì phòng ngự của ngươi rất quái dị, vậy ta chỉ có thể dùng phương thức khác.”
Lý Mạc Trắc cười lạnh rồi liên tiếp đánh ra một loạt thủ ấn phức tạp, làm cho gió thổi quanh người lão. Thời gian trôi qua, thủ ấn của hắn càng ngày càng nhanh, những hoa văn kỳ dị đột ngột xuất hiện.