Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần (Full)
Chương 68: Đấy chứ phải gọi là chẳng ra sao cả
Ta đã giải thích rõ ràng vậy rồi, dù không buông tha ta nhưng tại sao lại lộ ra sát ý mãnh liệt như vậy?
“Ngươi nói, ngươi phải hủy diệt võ quán này sao?”
Lý Mạc Trắc híp mắt suy đoán, giọng khàn khàn gằn từng tiếng hỏi.
Cùng lúc câu hỏi thốt ra, trong tay lão đã ngưng tụ nguyên khí, sẵn sàng bộc phát để chuẩn bị ra tay với Ninh Huyền Vũ bất cứ lúc nào.
Xong rồi.
Nói sai rồi.
Trong nháy mắt Ninh Huyền Vũ đã hiểu được, nhìn thấy Lý Mạc Trắc sắp tấn công, lão ta bất chấp thân phận gì gì đó, bịch một tiếng giòn vang.
Hai chân thẳng tắp quỳ trên mặt đất.
Đầu đầy mồ hôi nói: “Hiểu lầm hiểu lầm, bốn vị tiền bối, vừa nãy là ta nói giỡn, ta chỉ là đi ngang qua!”
“Đi ngang qua?”
“Hiểu lầm?”
“Nhưng ngươi vừa mới nói phải đập võ quán này mà?”
Bốn lão già từ nhìn Ninh Huyền Vũ trên cao xuống, giọng lạnh như băng nói, nếu thật sự là như thế, dám mạo phạm nơi ở của tiên sinh, bốn người sẽ không chút do dự đập xuống đỉnh đầu lão ta.
“Tiền bối, người nghe lầm rồi, thật sự là nghe lầm.” Đầu Ninh Huyền Vũ đầy mồ hôi, cầu xin tha thứ: “Ý của ta không phải là đập võ quán này mà là đập muỗi trong võ quán này.”
Nói xong hai tay hợp lại.
Bẹp.
Thật đúng là đập chết một con muỗi, lão ta giống như thấy được cứu tinh, mặc kệ bốn người tin hay không, nắm con muỗi trong tay hô: “Tiền bối, nhìn xem, thật sự là muỗi!”