Lục Thiếu Lâm thấy đã ra tới biển lớn, lúc này lại là ban đêm, liền để Văn Thái nổi lên mặt biển.
Văn Thái đạp một cái, lao vọt lên mặt biển.
"Xoẹt" một tiếng, bóng hình khổng lồ xé nước lao lên, rồi lại "tõm" một tiếng đập xuống mặt biển.
Bốn chi khua động, Văn Thái lao đi trên mặt biển với tốc độ cực nhanh.
Lục Thiếu Lâm đứng trên đầu Văn Thái, gió biển táp thẳng vào mặt, xung quanh là biển nước vô tận, ngoài tiếng nước do Văn Thái khua động phát ra thì không còn âm thanh nào khác.
................
Mười tiếng đồng hồ sau, Lục Thiếu Lâm đã áp sát bờ biển Liên Bang Quốc.
Lấy điện thoại ra xem bản đồ, Lục Thiếu Lâm để Văn Thái tiến về một bãi biển hoang vắng.
Lúc này trời đã sáng, để giấu tung tích, Lục Thiếu Lâm đạp đạp lên đầu Văn Thái, Văn Thái lặn xuống biển, bắt đầu bơi ngầm.
Mươi phút sau, Văn Thái bơi tới bãi biển.
Lục Thiếu Lâm nhảy lên bãi cát, ngẩng đầu nhìn Văn Thái: "Ngươi cứ ở đây đợi ta, lặn dưới nước."
Sợ con cóc to không hiểu, Lục Thiếu Lâm lại ra vài cử chỉ tay, Văn Thái gật gật cái đầu to bè.
"Đi đi."
Lục Thiếu Lâm vẫy tay.
Văn Thái xoay người nhảy một cái chui xuống biển, chỉ để lộ hai con mắt to đùng nhìn Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm khẽ mỉm cười, lấy từ không gian hệ thống một bộ đồ thể thao thay vào, đi về phía con đường ngoài bãi biển.
Ra tới đường lộ, Lục Thiếu Lâm lấy điện thoại tra cứu vị trí Ngũ Giác Đài, ở quận Linh Đốn thuộc bang Jimiya.
Xác định xong tuyến đường, Lục Thiếu Lâm men theo con đường bắt đầu đi bộ.
Con đường này hẳn là đường liên bang, hoang vắng không bóng người.
Lục Thiếu Lâm đang định tăng tốc thì phía sau vang lên tiếng gầm rú xe máy, quay đầu nhìn lại, là một nhóm mặc áo khoác da, xăm trổ đầy mình, thuộc dạng dân chơi xe phân khối lớn.
Gã râu rậm đi đầu vừa thấy Lục Thiếu Lâm liền tăng ga mạnh, một cú drift chắn ngang trước mặt Lục Thiếu Lâm, còn giơ ngón tay giữa về phía hắn.
Bảy tám chiếc xe máy phía sau vây quanh Lục Thiếu Lâm quay vòng, đám lái xe không ngừng hú hét quái dị nhắm vào hắn.
"A, có người Long Quốc à? Người Long Quốc yếu xìu!"
Gã râu rậm hét lên đầy khiêu khích.
"Hê hê! Lão tử đang lo không có phương tiện đi lại, các ngươi tự tìm đến cửa rồi!"
Lục Thiếu Lâm nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng trắng lạnh lẽo.
"Cười cái gì?"
Gã râu rậm rõ ràng cảm nhận được vẻ khinh thường của Lục Thiếu Lâm, rút phắt khẩu súng lục bạc bên hông ra, chĩa thẳng vào hắn.
Những tay lái khác cũng dừng xe, rút đủ loại súng ra chĩa vào Lục Thiếu Lâm.
"Giờ để xem con lợn này còn cười được không!"
Gã râu rậm nói giọng ngông nghênh.
Lục Thiếu Lâm nhíu mày, ánh mắt lộ sát khí, một bước tới trước mặt gã râu rậm.
Tay phải khẽ động, "vù" một tiếng xé gió, một chưởng bạt thẳng vào mặt gã râu rậm!
"Rắc" một tiếng, đầu gã râu rậm lìa khỏi cổ theo cú chưởng, văng bay đi, máu tươi từ cổ phun ra như vòi nước áp lực cao!
"Ối trời ơi!"
Đám lái xe thất thanh hét lớn, sắc mặt lập tức tái mét.
Ngay sau đó tiếng súng "bằng bằng bằng" nổ điên cuồng, tất cả bọn lái xe đều nã súng vào Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm thân hình thoáng ẩn thoáng hiện, né hết mọi viên đạn, đám lái xe bắn hết sạch đạn, mặt mày kinh hãi nhìn hắn.
Lục Thiếu Lâm liên tục đạp chân, lần lượt tới trước mặt bảy tám tay lái xe, mỗi chưởng một cái đầu.
Chớp mắt, bảy tám cái xác không đầu ngã xuống đất, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả đoạn đường.
Lục Thiếu Lâm sắc mặt không đổi, leo lên chiếc Harley của gã râu rậm, vặn ga phóng đi cực nhanh về phía trước.
............................................
Hai tiếng đồng hồ sau, Lục Thiếu Lâm tới cách cửa ngõ bang Jimiya năm trăm mét.