"Tự nhảy qua? E là sẽ làm dân chúng hoảng sợ mất."
Đạo Sĩ vuốt vuốt râu.
"Không đâu, con sẽ để nó xuất phát lúc nửa đêm, đi qua những nơi thưa vắng người."
Lục Thiếu Lâm lắc đầu nói.
"Vậy cũng được."
Đạo Sĩ gật đầu.
"Tôn Dương, gửi định vị đảo nhỏ của cậu cho tôi, tôi vạch một tuyến đường không đi qua thành phố."
Lục Thiếu Lâm quay đầu nhìn Tôn Dương.
"Ơ, được ạ."
Tôn Dương lấy điện thoại ra, bắt đầu vạch tuyến đường.
Mất mười phút, Tôn Dương chuẩn bị xong tuyến đường, gửi cho Lục Thiếu Lâm.
"Mọi người cứ đi trước tới đảo nhỏ, tối nay tôi sẽ dẫn Văn Thái tới đó."
Lục Thiếu Lâm nói với bốn người.
Bốn người nhìn nhau, gật đầu.
Trong đó Loli hơi lưu luyến, cô bé thấy con cóc to đáng yêu lắm.
Nhưng thực lực Lục Thiếu Lâm đã chấn phục cả bọn, không ai dám trái lệnh hắn.
Bốn người xoay người rời khỏi đầm lầy.
Trong đó Tôn Dương, Loli bay trên không, một người dị năng hệ phong, một người niệm lực, đều có thể nâng đỡ chính mình.
Đạo Sĩ và Hàn Băng thì đi trên con đường băng.
Mỗi lần Hàn Băng đạp giày cao gót xuống là từ mũi giày lại kéo dài ra hai mét đường băng, Đạo Sĩ đi theo sau lưng cô.
Đợi bốn người khuất bóng, Lục Thiếu Lâm hạ xuống đậu trên trán Văn Thái, tùy ý chỉ một hướng, Văn Thái đạp chân sau, trượt đi về phía trước.
Suốt một ngày, Lục Thiếu Lâm để Văn Thái cõng mình dạo khắp cả vùng đầm lầy Thanh Hải, làm kinh động vô số loài chim.