"Tiền bối, vãn bối không phải người của thế giới Đại Linh, mà đến từ một thế giới khác.
Vãn bối tới Ma Uyên là vì Ma Uyên có khe nứt hư không, biết đâu có thể quay về thế giới trước kia của vãn bối."
Lục Thiếu Lâm trực tiếp nói ra xuất thân của mình, với thực lực hiện tại của hắn, cũng chẳng có gì phải e dè.
"Ta nhìn ra rồi, ba ngàn hạ giới, đa nguyên vũ trụ. Thế giới Đại Linh rõ ràng không có võ đạo, tiểu hữu ngươi tự nhiên là đến từ thế giới khác."
Thiện Thiết Phong chẳng hề kinh ngạc, mỉm cười đáp lời.
"Nếu tìm được khe nứt hư không, tiền bối định ở lại thế giới Đại Linh hay theo vãn bối quay về?"
Lục Thiếu Lâm tiếp lời hỏi.
"Tự nhiên là theo tiểu hữu ngươi quay về, thế giới nơi này cũng chẳng có người quen, tiểu hữu chớ quên ước định giữa chúng ta, phải bảo vệ ta trong một năm đấy."
Thiện Thiết Phong cười khẽ nói.
"Ha ha ha! Tự nhiên là không quên rồi!"
Lục Thiếu Lâm cười vang, "Thiểm Lôi Sí" sau lưng khẽ động, thoáng chốc biến mất giữa không trung.
.........................
Hai canh giờ sau, Lục Thiếu Lâm tới rìa đất lưu đày.
Hắn đã vượt ngang toàn bộ đất lưu đày.
Ở phía trước đất lưu đày, Lục Thiếu Lâm còn có thể phát hiện vài thôn làng, tới giữa và phía sau thì không còn một thôn làng nào tồn tại nữa.
Ngoài đất lưu đày là một lớp sương mù đen đặc nồng, dù Lục Thiếu Lâm mở "Lôi Linh Mục" cũng chỉ có thể nhìn xa trăm mét, hồn lực lại càng không thể thấm qua màn sương đen.
Vẫy tay lấy ra "Bát Bảo Đà Long Thương", thân ảnh Lục Thiếu Lâm thoáng lóe, trực tiếp chui vào bên trong màn sương.
Bay suốt trọn thời gian một chén trà, trước mắt vẫn là màn sương đen đặc quánh không tan, Lục Thiếu Lâm khẽ nhíu mày, đang định phát động "Thiểm Lôi Sí", một con hư quỷ bảy đuôi đột nhiên chui ra từ trong màn sương, đuôi dài đầy gai nhọn đâm thẳng vào Lục Thiếu Lâm!
"Thiểm Lôi Sí" sau lưng Lục Thiếu Lâm khẽ động, thoáng chốc biến mất khỏi chỗ cũ, né được đòn đâm của đuôi dài.
Quay đầu nhìn khắp xung quanh, sắc mặt Lục Thiếu Lâm hơi biến đổi, trong phạm vi trăm mét quanh hắn có tới hơn mười con hư quỷ bảy đuôi!