Hồn lực Lục Thiếu Lâm khẽ động, trực tiếp cấm cố Mạc Tiểu Thiên trên không.
"Tên nhóc ngươi còn định chạy!"
Lục Thiếu Lâm chậm rãi bay tới bên Mạc Tiểu Thiên, nhoẻn miệng cười.
"Tiền bối! Chúng ta vào Thiên Cổ Tông là tự tìm đường chết mà! Bị phát hiện chạy cũng không kịp, ắt phải chết!"
Mạc Tiểu Thiên gào lớn bi phẫn.
"Yên tâm! Không chết đâu! Đừng thách thức sự kiên nhẫn của ta nữa, không thì lão tử đánh gãy ba cái chân ngươi!"
Lục Thiếu Lâm lạnh lùng nói.
Mạc Tiểu Thiên thoáng chốc như quả cà bị sương giá đánh, xìu hẳn xuống.
"Trước tiên tìm chỗ nghỉ ngơi một đêm."
Thấy trời đã tối, Lục Thiếu Lâm thu hồn lực về, chậm rãi hạ xuống mặt đất.
Mạc Tiểu Thiên liếc nhìn bóng lưng Lục Thiếu Lâm, miễn cưỡng theo hắn hạ xuống, giờ chạy cũng không thoát, chỉ đành nhẫn nhịn chịu đựng.
Đáp xuống trong rừng cây, Lục Thiếu Lâm tìm một cây lớn, ngồi xuống dưới gốc cây.
Mạc Tiểu Thiên thì ngồi dưới gốc một cây lớn bên cạnh.
Trong lãnh thổ Đại Linh không có tà sùng, nghe nói là có đại trận pháp khổng lồ bao trùm cả Đại Linh Hoàng Triều.
Nên hai người cũng không cần ẩn giấu bản thân, dã thú bình thường chẳng gây được uy hiếp gì với họ.
....................
Sáng sớm hôm sau.
Lục Thiếu Lâm mở mắt, nhìn về phía Mạc Tiểu Thiên bên cạnh.
Chỉ thấy Mạc Tiểu Thiên nửa dựa vào thân cây, miệng ngậm một cọng cỏ xanh, vẻ mặt ủ rũ, ngẩng nhìn trời thẫn thờ.
"Đội áp giải nghĩ nhân đi từ đâu tới?"
Lục Thiếu Lâm mở lời hỏi.
"Phì! Sẽ được phi chu đưa tới biên giới, rồi đệ tử Luyện Khí kỳ đi áp giải từ biên giới về, chỉ cần đợi ở đường núi dẫn tới Thiên Cổ Tông là được."
Mạc Tiểu Thiên nhổ cọng cỏ trong miệng ra, đứng dậy đáp.
"Vậy đi mai phục cạnh đường núi."
Lục Thiếu Lâm đứng dậy, bay vọt lên trời.