"Thây... thây lỗi dùng thây lỗi phù để khống chế, thủ đoạn tiên nhân cụ thể ta cũng không rõ, chỉ biết họ có thể bay lơ lửng trên không, còn sở hữu vũ khí biết bay."
Tùy tùng mập vội vàng nói, cả người dựa hẳn vào tường viện, nếu không có tường viện chắn, người chắc chắn đã mềm nhũn ngã xuống đất.
"Thây lỗi phù ở đâu?"
Lục Thiếu Lâm tiếp tục hỏi.
"Trên người thôn trưởng."
Tùy tùng mập đáp.
Lục Thiếu Lâm quay đầu liếc nhìn thi thể trong vũng máu phía sau, chau mày.
"Ngươi đi tìm thây lỗi phù ra."
Lục Thiếu Lâm nhìn tùy tùng mập.
"Cái này... ta....."
Tùy tùng mập liếc nhìn thi thể nhớp nháp máu, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt, hắn tuy làm nhiều điều ác, nhưng chuyện lục lọi thi thể thế này xưa nay chưa bao giờ tới lượt hắn làm.
"Ơ? Ngươi muốn biến giống hắn sao?"
Lục Thiếu Lâm cười hung tàn.
"Không... không!"
Tùy tùng mập vội vàng lắc đầu, từng bước bước tới thi thể thôn trưởng.
Ngồi xổm xuống, tùy tùng mập lục lọi trước ngực thi thể một hồi, lấy ra một đạo ngọc phù nhuốm máu.
"Đại... đại nhân, đây chính là thây lỗi phù."
Tùy tùng mập bưng ngọc phù đưa tới trước mặt Lục Thiếu Lâm.
"Đi rửa sạch."
Lục Thiếu Lâm nhìn vết máu trên ngọc phù, mở lời nói.
"Vâng! Vâng!"
Tùy tùng mập xoay người đi về phía giếng nước.
Rửa sạch ngọc phù xong, tùy tùng mập lại đưa ngọc phù cho Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm đưa tay đón lấy, chỉ thấy trên ngọc phù khắc vài nét chữ quái dị, hoàn toàn không hiểu là gì.
"Cầm nó là có thể điều khiển người đá sao?"
Lục Thiếu Lâm hỏi.
"Cái này.... tiểu nhân cũng chưa từng thử, nếu không được, đại nhân có thể thử nhỏ chút máu tươi lên trên."
Tùy tùng mập cẩn thận nói.
"Ngươi theo ta, chúng ta ra cổng thôn thử xem."
Lục Thiếu Lâm đi thẳng ra khỏi viện, tùy tùng mập vội vàng theo sau.
Bước ra khỏi viện, vài dân thôn đang ngó nghiêng phía này.
Thấy Lục Thiếu Lâm đi ra, dân thôn vội vàng về viện nhà mình, họ đã thấy thi thể trong viện, trong mắt họ tên Lục Cảnh này chết chắc rồi, dám giết cả thôn trưởng.