Ba người đi đủ một nén hương, qua bốn năm mươi ngã rẽ, mới dừng lại ở cuối một đường hầm.
Ngọc Tĩnh đưa tay sờ sờ vào vách đất bên cạnh, vách đá cuối đường hầm từ từ tách ra, ánh sáng trắng dịu nhẹ từ từ chiếu ra.
Khi vách đá mở hoàn toàn, Lục Thiếu Lâm nhìn mà sững người, chỉ thấy bên trong vách đá là một phòng khách lớn, y hệt phòng khách của nhân tộc Thiên Nguyên thượng giới, đồ đạc nên có đều có cả, chỉ là đồ đạc đều được đẽo bằng ngọc thạch.
Trần hang và bốn vách hang đều được mài nhẵn cực kỳ, trên trần hang còn khảm vô số dạ minh châu, chiếu sáng cả phòng khách.
"Mời!"
Ngọc Tĩnh đưa tay hư dẫn.
Lục Thiếu Lâm gật đầu, bước vào phòng khách.
"Lạc Bạch huynh ngồi trước, tộc trưởng có lẽ vẫn đang ngủ, ta đi xem thử. Ngọc Hạo, ngươi tiếp đãi một chút."
Ngọc Tĩnh mỉm cười nói, bước về phía phòng bên trong.
Lục Thiếu Lâm nghe mà có phần mù mờ, giờ vẫn còn đang ngủ? Đã quá giờ Ngọ rồi mà.
Bước tới ghế ngọc thạch ngồi xuống, Ngọc Hạo bưng trà nước đi tới, rót cho mỗi người một chén.
"Tộc trưởng giờ vẫn chưa dậy?"
Lục Thiếu Lâm không nhịn được hỏi.
"Ơ... tộc trưởng tuổi còn nhỏ, việc trong tộc có Ngọc di và mấy vị tộc lão quản lý, tộc trưởng lười phí sức, phần lớn thời gian đều nghỉ ngơi."
Ngọc Hạo gãi gãi đầu, có phần ngượng ngùng.
"Thì ra là vậy."
Lục Thiếu Lâm nâng trà nhấp một ngụm.
Hai người uống hai chén trà, bên trong phòng mới truyền ra động tĩnh.
Lục Thiếu Lâm quay đầu nhìn, chỉ thấy một khuôn mặt trái xoan, môi cười khẽ, mặc váy dài lụa trắng, thân hình dong dỏng, đôi chân dài miên man cau mày liễu, hậm hực theo sau Ngọc Tĩnh.