Lục Thiếu Lâm thoáng chốc nổi giận, chân khẽ điểm, tới trước mặt Lý Nhược Nam, tay phải vươn ra nhanh như chớp, tóm chặt cổ Lý Nhược Nam, sinh sinh nhấc bổng cô lên!
"Lão tử kiên nhẫn có hạn, đừng có tới quấy rầy ta nữa, không thì bóp chết ngươi luôn!"
Lục Thiếu Lâm mắt lộ sát khí, lạnh giọng nói.
"Khục... khục..."
Sắc mặt Lý Nhược Nam đỏ bừng, đưa tay ra sức đập vào cánh tay Lục Thiếu Lâm, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Với sát khí ngưng tụ từ vô số yêu ma và người mà Lục Thiếu Lâm từng giết, tuyệt đối không phải kẻ chưa từng thấy máu như Lý Nhược Nam chịu đựng nổi!
"Phương... Phương sư huynh, mau... mau dừng tay!"
Trương Vân Yến đứng bên nóng ruột tới mức nước mắt trào ra.
"Hiểu rồi thì gật đầu."
Lục Thiếu Lâm chẳng chút mảy may, nhìn Lý Nhược Nam nói.
Lý Nhược Nam liều mạng gật đầu!
Lục Thiếu Lâm buông tay, Lý Nhược Nam trực tiếp ngã ngồi xuống đất, ôm cổ ho không ngừng.
Trương Vân Yến vội vàng chạy tới bên Lý Nhược Nam, ngồi xổm xuống vỗ lưng cho cô.
Lục Thiếu Lâm liếc nhìn hai người một cái, bước về phía cổng lớn.
Các đệ tử nam lần lượt nhường đường, mắt đầy kính sợ, ngay cả Lý Nhược Nam mà cũng bị chế phục chỉ một chiêu, kẻ như vậy không được chọc vào!
Bước ra khỏi Giảng Kinh Đường, Lục Thiếu Lâm đi thẳng về phía Thiện Thực Đường.
Ăn xong bữa trưa ở Thiện Thực Đường, Lục Thiếu Lâm trực tiếp tới Giảng Kinh Đường.
Lúc này trong đường chỉ còn lác đác vài người, Lục Thiếu Lâm cũng chẳng tới vị trí cũ nữa, mà tùy tiện tìm một chỗ vắng người phía sau ngồi xuống.
Ngồi xuống xong, Lục Thiếu Lâm trực tiếp nhắm mắt dưỡng thần, chờ hộ pháp giảng bài tiếp.
Chẳng mấy chốc, các đệ tử lần lượt trở lại, Lục Thiếu Lâm mở mắt.
Trương Vân Yến lén liếc nhìn Lục Thiếu Lâm một cái, liền cúi đầu ngồi xuống bồ đoàn cũ.
Lục Thiếu Lâm khẽ mỉm cười, hẳn hành động lúc nãy của mình đã dọa Trương Vân Yến sợ rồi.
Đợi đệ tử tới đông đủ, Lâm Thịnh mới từ ngoài cửa bước vào, tay ôm một xấp bí tịch.
Bước lên bục giảng, các đệ tử lập tức ngừng trò chuyện, cả đường thoáng chốc yên tĩnh.
Lâm Thịnh đặt bí tịch lên bàn, ngẩng đầu nhìn mọi người: "Trước khi học công pháp ta giảng qua cảnh giới hồn tu, từ thấp tới cao lần lượt là: Hồn Sĩ, Hồn Sư, Đại Hồn Sư, Hồn Vương, Hồn Hoàng, Hồn Đế!"
"Tổng cộng sáu đại cảnh giới, trừ Hồn Đế ra, mỗi đại cảnh giới chia thành chín tiểu cảnh giới, tu luyện tới Hồn Vương liền có thể lơ lửng vượt không."
"Hiện giờ tu vi cao nhất Thánh Hồn Điện chúng ta là Hồn Chủ tổng điện! Thực lực đạt cửu cấp Hồn Hoàng! Chỉ còn một bước là bước vào cảnh giới Hồn Đế!"
"Điển tịch ghi chép trên Hồn Đế còn có cảnh giới Hồn Thánh, nhưng đã không biết bao nhiêu năm chưa ai đạt tới."
"Các ngươi cũng đừng cao vọng viển vông, từng bước tu hành, tu vi tới cảnh giới tự nhiên sẽ nâng cao."
"Giờ ai đã xác định công pháp tu luyện thì tới đây nhận bí tịch!"
Dứt lời, bốn năm đệ tử đứng dậy đi về phía bục giảng.
Lục Thiếu Lâm cũng đứng dậy, bước lên phía trước.
Lâm Thịnh hỏi từng đệ tử muốn tu luyện công pháp gì, từ xấp bí tịch rút ra công pháp tương ứng đưa qua.
Chẳng mấy chốc đã tới lượt Lục Thiếu Lâm.
"Ngươi định tu luyện công pháp gì?"
Lâm Thịnh nhìn Lục Thiếu Lâm hỏi.
"Chiến Hồn Quyết."
Lục Thiếu Lâm khẽ đáp, lựa chọn hàng đầu của hắn tự nhiên là "Chiến Hồn Quyết", chỉ cần tố chất cơ thể đạt tiêu chuẩn, võ kỹ hắn có thể phát huy toàn bộ!
"Ừm, cho ngươi."
Lâm Thịnh rút ra một quyển bí tịch bìa đen đưa qua, trên bìa viết ba chữ lớn màu vàng kim: "Chiến Hồn Quyết"!
"Đa tạ hộ pháp."
Lục Thiếu Lâm đưa tay nhận lấy, xoay người về chỗ ngồi cũ ngồi xuống.
Ngồi xuống xong, Lục Thiếu Lâm nóng lòng mở bí tịch ra xem.