"Bạch Triết, chớ để mất mặt ta!"
Bạch Viên quay đầu nhìn Bạch Triết.
"Chuyện này... vâng!"
Bạch Triết cứng đầu chắp tay đáp lời, bây giờ đã cưỡi hổ khó xuống, đây đúng là tự mình vác đá đập chân mình!
Lam Nhã Cầm và Tử Lộ Di mấy người mặt đầy vẻ kỳ quái, Lục Thiếu Lâm thì nhếch miệng cười vui.
Lý trưởng lão thì chẳng lộ chút biểu cảm nào, thâm sâu khó lường.
"Vậy chúng ta ra diễn võ trường thôi."
Lý trưởng lão khẽ cười nói, liếc mắt đẹp nhìn Lục Thiếu Lâm một cái.
"Đi!"
Bạch Viên trực tiếp bay vút lên, hướng về diễn võ trường.
Phía sau Bạch Triết mất hồn mất vía theo sau.
"Lục hộ pháp, lát nữa nhớ giữ tay, đừng để xảy ra án mạng."
Lý trưởng lão dặn dò Lục Thiếu Lâm.
"Không chết là được chứ?"
Lục Thiếu Lâm cười hỏi.
"Ơ? Có thể nói vậy, đan dược trị thương Bạch thị gia tộc thì chẳng thiếu."
Lý trưởng lão sững người, khẽ cười đáp, bản thân nàng vốn từng có mâu thuẫn với Bạch Viên, thấy Bạch Viên chịu thiệt thì nàng vui thích vô cùng.
Đây cũng là lý do Lam Nhã Cầm tìm tới nàng.
"Hiểu rồi!"
Lục Thiếu Lâm gật đầu, trong mắt sát khí thoáng qua, lão tử phải đánh cho ngươi tới mức mẹ ngươi cũng không nhận ra!
"Chúng ta cũng đi thôi!"
Lý trưởng lão tung mình bay lên, hướng về diễn võ trường.