Nhìn vị Võ Vương đang dần tắt hơi thở trên móng vuốt Thi Đãng, lòng Lục Thiếu Lâm bừng bừng thịnh nộ.
"Được, chúng ta công bằng một trận!"
Lục Thiếu Lâm mặt đầy sát khí, xoay người xông tới bên chiến thuyền, đặt đế đao Chiếu Đảm lên thuyền, chỉ vác tiêu thương sau lưng rồi quay lại.
Tốc độ Thi Đãng quả thật cực nhanh, tuy tốc độ đạp mặt biển xông lên của hắn không kém Thi Đãng, nhưng độ linh hoạt thì kém xa.
Đã đối phương tự tin như vậy, lấy lợi thế bay lượn đổi lấy lợi thế binh khí của mình, thuần túy chiến đấu bằng nhục thân, thì bản thân còn sợ gì? Luận về nhục thân, ta cũng có thể hao mòn tới chết hắn!
"Sảng khoái! Ta sẽ để ngươi được toàn thây!"
Thi Đãng ngửa mặt cười lớn, vung tay ném xác trên móng vuốt xuống mặt biển.
Tiếp đó từ từ hạ xuống, đáp cách Lục Thiếu Lâm mười mét, đôi cánh sau lưng thu lại, hai chân đạp nước dữ dội, đứng vững trên mặt biển.
Nhưng rõ ràng Thi Đãng hoàn toàn dựa vào sức lực mạnh mẽ để đạp nước, khác hẳn cách Lục Thiếu Lâm dùng Thăng Thiên Bộ, phần cơ thể chìm xuống của hắn cũng nhiều hơn Lục Thiếu Lâm rất nhiều!