“Không cần đa lễ.”
Lục Thiếu Lâm phất tay cười nói.
“Thượng sứ lại biết Long Đằng ngữ!”
Giáo úy có phần kinh ngạc.
“Có học qua.”
Lục Thiếu Lâm khẽ mỉm cười.
Sau lưng, Lý Thủ Đạt và Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử trong hồ phá nước xông lên, tới bên Lục Thiếu Lâm.
“Khinh công Lục hộ pháp thật lợi hại!”
Lý Thủ Đạt chắp tay khen ngợi.
“Quá khen.”
Lục Thiếu Lâm lắc đầu cười.
“Ha ha ha, ta cứ tưởng là ai, hóa ra là sư đệ Thủ Đạt ngươi!”
Một giọng nói khoáng đạt vang lên.
Lục Thiếu Lâm nhìn về phía trước, chỉ thấy một bóng hình béo phị đang áp sát cực nhanh.
Bóng hình để đầu trọc, mặt đầy thịt ngang, cao tới một mét chín, béo mập béo mập.
“Khúc sư huynh!”
Lý Thủ Đạt cũng cười lớn.
“Vị đồng môn này chính là Võ Vương luyện thể phải không! Cú đạp này xuống chắc giẫm bẹp cả Khúc mỗ mất!”
Gã đầu trọc ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Lâm, kinh thán.
“Sư huynh lại đùa rồi, Lục hộ pháp, đây là Khúc Cương Khúc hộ pháp, cũng là sư huynh ta.
Sư huynh, đây là khách khanh hộ pháp Lục Thiếu Lâm, Võ Vương luyện thể tông chủ tìm được.”
Lý Thủ Đạt giới thiệu hai bên.
“Khúc hộ pháp.”
Lục Thiếu Lâm cười chắp tay.
“Lục hộ pháp.”
Khúc Cương chắp tay đáp lễ.
“Lục hộ pháp cứ mở chân thân mãi không mệt sao?”
Khúc Cương cười hỏi.
“Đợi xác định chỗ ở cất xong trường đao ta sẽ giải trừ trạng thái chân thân.”
Lục Thiếu Lâm đáp.
“Vậy tới lầu các của ta.”
Khúc Cương quay người bước lên phía trước.
Lục Thiếu Lâm cùng Lý Thủ Đạt theo sau.
Đi được nửa đường, gặp phải hai vị Võ Vương khác trấn thủ ở đây, một là nữ Võ Vương Ngọc Thủy Cung, một là Võ Vương Hàn Băng Cốc.
Trong đó nữ Võ Vương Ngọc Thủy Cung thấy là người Liệt Diễm Tông, cười gật đầu với ba người, quay người về lầu các mình.