“Hử?”
Lục Thiếu Lâm cau mày, nhìn gã đàn ông.
Qua phục sức gã đàn ông, hắn liếc mắt đã biết gã là môn nhân Hàn Băng Cốc.
“Muốn thì tự đi mà bắt!”
Lục Thiếu Lâm cũng lạnh lùng nói.
“To gan!”
Sau lưng gã đàn ông đột nhiên xuất hiện một bóng ảo băng long cỡ trăm mét, định ra tay với Lục Thiếu Lâm.
“Bạch Triết, dừng tay!”
Giọng nói êm dịu lại vang lên, một bóng hình màu xanh da trời xuất hiện bên gã đàn ông.
Bóng hình là một nữ tử, dung mạo dịu dàng xinh đẹp, mặc váy dài xanh da trời, trên váy có hoa văn sóng nước, là môn nhân Ngọc Thủy Cung.
“Lộ Di! Hắn cướp thiên mã của chúng ta!”
Gã đàn ông giận dữ nói.
“Ba tông chúng ta như một nhà, sư huynh Liệt Diễm Tông này bắt được thiên mã là bản lĩnh của huynh ấy, không tính là cướp, sao huynh có thể ra tay?”
Nữ tử dịu giọng nói.
“Ta…”
Bạch Triết vừa định biện giải, nữ tử lại lên tiếng: “Đừng nói nhiều nữa, chúng ta mau đuổi theo đàn thiên mã đi, không thì tìm kiếm bao lâu nay uổng công mất.”
Nói xong nữ tử vẫy tay ra phía sau, liếc nhìn Lục Thiếu Lâm một cái, đuổi theo đàn thiên mã phía trước.
Những người khác vội vàng đuổi theo, hai Võ Vương mặc phục sức Liệt Diễm Tông khi đi ngang qua Lục Thiếu Lâm thân thiện gật đầu.
Lúc này Lục Thiếu Lâm phát hiện đám Võ Vương này tuổi đều không lớn.
“Hừ!”
Bạch Triết cười lạnh một tiếng, đuổi theo mọi người phía trước.
Hừ cái nỗi gì!
Lục Thiếu Lâm nheo mắt, nếu không phải nữ tử đó cản lại, lão tử đã một đấm đập nát mặt ngươi rồi!
Dõi mắt nhìn mấy người xa dần, Lục Thiếu Lâm vừa định đi tìm Lý Thủ Đạt, bóng hình Lý Thủ Đạt đã xuất hiện từ xa.
“Lục hộ pháp quả nhiên thực lực mạnh mẽ, nhanh vậy đã bắt được thiên mã.”
Lý Thủ Đạt bay tới trước mặt Lục Thiếu Lâm, dán mắt vào con thiên mã trong tay Lục Thiếu Lâm mặt đầy ngưỡng mộ, con thiên mã này rất khó bắt, tốc độ còn nhanh hơn cả Võ Vương, muốn bắt được nó phải không ngừng truy đuổi, chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến dài hơi.