“Tạp dịch còn có nữ nữa sao?”
Lục Thiếu Lâm hỏi nữ tỳ gương mặt trái xoan.
“Hộ pháp đại nhân, thực ra chúng con là đệ tử tạp dịch, tư chất không tốt không thể gia nhập Liệt Diễm Tông, nên tự nguyện làm tạp dịch, nhưng nếu biểu hiện tốt chúng con vẫn có cơ hội trở thành ngoại môn đệ tử.”
Nữ tỳ gương mặt trái xoan cung kính đáp.
“Ra là vậy, hai người vào trong đi.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, dẫn đầu bước vào lầu các.
Vừa vào cửa là đại sảnh, hai bên đại sảnh là bếp, phòng tắm và phòng chứa đồ.
Lục Thiếu Lâm rảo bước lên tầng hai, tầng hai là phòng ngủ, thư phòng cùng phòng luyện công.
Tới tầng ba, tầng ba toàn là phòng ngủ.
Đồ đạc trong lầu các đầy đủ, cần gì có nấy, lại cực kỳ sạch sẽ, hẳn có dọn dẹp định kỳ.
Rảo bước xuống lầu, hai nữ tỳ đang đứng đợi lệnh của hắn trong đại sảnh.
“Hai người tự sắp xếp đi, ta ở phòng ngủ tầng hai là được.”
Lục Thiếu Lâm nói thẳng.
“Vâng, đại nhân!”
Hai nàng gật đầu vâng dạ, ôm chăn đệm đi lên lầu.
Lục Thiếu Lâm thì ngồi xuống chiếc ghế gỗ hồng mộc trong đại sảnh.
Chẳng mấy chốc, hai nàng bước xuống, cúi mình một lễ với Lục Thiếu Lâm, nữ tỳ gương mặt trái xoan cung kính nói: “Đại nhân, phòng ngủ của ngài đã trải xong, giờ nhà bếp tông môn đã nấu xong cơm canh, chúng con đi lấy thịt rau về tự nấu hay trực tiếp tới nhà bếp lấy?”
“Tới lấy trực tiếp đi! Đỡ phiền phức.”
Lục Thiếu Lâm cười nói.
“Vâng, đại nhân.”
Hai nàng gật đầu vâng dạ, quay người bước ra khỏi lầu các.
Chẳng mấy chốc, hai nàng đã bưng hai hộp cơm bước vào.
Vào trong cúi mình khuỵu gối hành lễ với Lục Thiếu Lâm, mở hộp cơm bày lên bàn.
“Đại nhân, có thể dùng bữa rồi ạ.”
Nữ tỳ gương mặt trái xoan dịu giọng nói.
Lục Thiếu Lâm gật đầu, ngồi xuống bàn ăn, hai nữ tỳ thì đứng phía sau hắn.
Trên bàn bày tám món mặn hai món canh, phần đều rất đầy, dù sao người ăn đều là võ giả, nhà bếp tông môn tự nhiên nấu phần lớn.
“Hai người cũng ngồi ăn đi.”
Lục Thiếu Lâm quay đầu nói.
“Đại nhân, lát nữa chúng con ăn.”
Nữ tỳ gương mặt trái xoan cúi mình đáp.
Lục Thiếu Lâm gật đầu, bắt đầu ăn ngấu nghiến, hắn đặc biệt chỉ ăn vài đĩa, để lại hai ba đĩa chưa động tới.
Ăn xong hắn trực tiếp lên lầu, để lại hai nữ tỳ ăn cơm.
Nếu hắn ở đó, tin rằng hai nữ tỳ cũng sẽ không thoải mái.
Tới phòng ngủ, Lục Thiếu Lâm ngã xuống giường ngủ luôn.
Ngủ một giấc tới giờ ăn tối, Lục Thiếu Lâm mới bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Ngồi dậy xuống giường, cầm lấy trường đao bên giường, Lục Thiếu Lâm mở cửa phòng.
Ngoài cửa chính là nữ tỳ gương mặt trái xoan.
“Đại nhân, đã tới giờ ăn tối rồi, ngài có muốn dùng bữa không?”
Nữ tỳ gương mặt trái xoan khẽ khuỵu gối hành lễ.
“Ừm, đi thôi! À đúng rồi, hai người tên gì?”
Lục Thiếu Lâm vừa đi vừa hỏi.
“Con tên Dương Tú Quyên, muội ấy tên Vương Lâm.”
Nữ tỳ gương mặt trái xoan cung kính đáp.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
Xuống tới dưới lầu, cơm canh đã bày sẵn trên bàn.
Lục Thiếu Lâm trực tiếp ăn ngấu nghiến, ăn xong rảo bước ra khỏi lầu các, đi dạo một vòng.
Đi một lát, ước chừng hai nữ tỳ đã ăn xong, Lục Thiếu Lâm quay trở về lầu các.
Về tới phòng khách, hai nữ tỳ đã dọn dẹp bàn xong.
“Đại nhân, ngài có muốn tắm ngay bây giờ không?”
Dương Tú Quyên khẽ khuỵu gối hành lễ, hỏi.
“Được.”
Lục Thiếu Lâm cười đáp.
“Vậy chúng con đi chuẩn bị nước nóng ngay.”
Hai nàng quay người đi về phía phòng tắm.
Lục Thiếu Lâm ngồi xuống ghế, lặng lẽ chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, hai nàng bước ra khỏi phòng tắm, Dương Tú Quyên gương mặt xinh đẹp hơi ửng đỏ, cung kính nói: “Đại nhân, đã xong rồi, chúng con hầu hạ ngài tắm rửa nhé!”