Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã tới cổng điện tạp sự.
Cả điện tạp sự cực lớn, đệ tử tông môn ra vào không ngớt.
Thấy tông chủ tới, đệ tử trước cổng lần lượt hành lễ: “Bái kiến tông chủ!”
“Không cần đa lễ!”
Từ Lãng cười tủm tỉm phất tay.
Lúc này một gã trung niên chạy ra, cúi mình một lễ với Từ Lãng: “Ra mắt tông chủ!”
“Ừm, Lý hộ pháp, đây là khách khanh hộ pháp mới nhậm chức Lục Thiếu Lâm.
Đây là Lý hộ pháp quản lý điện tạp sự, Lý Thủ Đạt.”
Từ Lãng lần lượt giới thiệu hai người.
“Lý hộ pháp.”
Lục Thiếu Lâm chắp tay.
“Lục hộ pháp.”
Lý Thủ Đạt cũng chắp tay.
“Lý hộ pháp, cử người đo kích cỡ thân hình cho Lục hộ pháp, dùng lô tơ nhện ngọc mới chở tới may năm bộ y phục cho Lục hộ pháp, kiểu dáng để Lục hộ pháp tự chọn.
Còn nữa, đưa lệnh bài hộ pháp cho Lục hộ pháp, tiện thể dẫn Lục hộ pháp làm quen với tông môn, nói rõ đãi ngộ hộ pháp, sắp xếp chu đáo chỗ ở cùng các việc khác cho Lục hộ pháp.”
Từ Lãng dặn dò Lý Thủ Đạt.
“Vâng! Tông chủ!”
Lý Thủ Đạt chắp tay vâng dạ.
“Lục hộ pháp, lão phu đi trước, nếu có việc gì cứ tới điện tông chủ tìm ta.”
Từ Lãng lại quay đầu cười nói với Lục Thiếu Lâm.
“Vâng, tông chủ đi cẩn thận.”
Lục Thiếu Lâm chắp tay đáp.
Từ Lãng gật đầu, vọt thẳng lên trời.
“Lục hộ pháp, chúng ta vào đại điện đo kích cỡ, tiện thể nói xem ngươi muốn kiểu dáng y phục ra sao.”
Lý Thủ Đạt cười nói với Lục Thiếu Lâm, gã nhìn ra tông chủ rất coi trọng vị Lục hộ pháp này.
“Được, đa tạ Lý hộ pháp.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
“Lục hộ pháp nói quá lời rồi.”
Lý Thủ Đạt đáp, quay người dẫn đường phía trước.