“Hạc già, mau đi báo tin cho yêu vương!”
Ngưu Đỉnh Thiên trầm giọng quát.
“Ừm, ta đi trước, lão Ngưu chú ý an toàn.”
Hạc Phi Thiên hiện nguyên hình, vọt thẳng lên trời! Bay về phía dãy núi Hoành Đoạn Đại Hạ.
……………
Lâm Vương phủ.
Lục Thiếu Lâm chỉ điểm qua loa cho hai người, liền tới thư phòng.
Trong thư phòng đặt một số công pháp ngoại công Trấn Ma Ty mới thu thập gần đây.
Toàn bộ công pháp ngoại công dân gian ước chừng đã được Trấn Ma Ty thu thập gần hết, đều đã gửi về chỗ Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm ngồi xuống bàn sách, tùy tiện lấy một quyển công pháp lên xem.
Thời gian trôi qua từng ngày, chớp mắt đã bảy tám ngày.
Một buổi sáng, Lục Thiếu Lâm đang ngồi trong đình mát uống trà, cảm nhận nguyên khí thiên địa trên không dao động, ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy Cửu Vĩ yêu vương đang từ từ hạ xuống.
Cửu Vĩ yêu vương mặc chiếc váy dài màu xanh da trời, đẹp tuyệt trần.
“Hử? Lâm Vương, gần đây ngươi đi đâu vậy?”
Cửu Vĩ yêu vương vừa đáp đất, nhìn Lục Thiếu Lâm từ trên xuống dưới, trầm giọng hỏi.
“Đại lục Tây Cực, yêu vương tới đây có việc gì?”
Lục Thiếu Lâm đáp.
“Nơi khe nứt hư không có biến động, Ngân Hồ yêu vương đã đi trước tới khe nứt, ta tới báo tin cho ngươi và Hạ hoàng.”
“Vậy chúng ta xuất phát ngay!”
Ánh mắt Lục Thiếu Lâm khẽ đanh lại.
“Lâm Vương có thể vào hoàng cung báo tin cho Hạ hoàng không? Thiếp thân đường xa vội vã có phần mệt mỏi.”
Cửu Vĩ yêu vương khẽ xoa trán, dịu giọng nói.
“Hử? Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây, ta vào hoàng cung báo tin cho Hạ hoàng.”
Lục Thiếu Lâm có phần nghi hoặc, theo lẽ thường cao thủ cấp yêu vương sẽ không dễ mệt tới vậy, nhưng hắn vẫn gật đầu.
Quay đầu dặn dò Niệm Thu bên cạnh một tiếng, bảo nàng tiếp đãi Cửu Vĩ yêu vương cho chu đáo, Lục Thiếu Lâm liền vọt thẳng lên trời, bay thẳng vào hoàng cung.
Mà sau khi Lục Thiếu Lâm rời đi, đôi mắt Cửu Vĩ yêu vương khẽ lóe sáng, ngầm sử dụng huyễn thuật, đúng lúc hôm nay Đao Bách Liệt không tới tổng bộ Trấn Ma Ty.