“Công tước Lục, vậy chúng ta vào trong thôi!”
Philina thấy Lục Thiếu Lâm đầy tự tin, cười nói.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
Philina dẫn đường phía trước, ba người Lục Thiếu Lâm theo sau.
Đi được nửa đường, một gã đàn ông tóc vàng, tướng mạo tuấn tú, chừng ba mươi tuổi dẫn theo lượng lớn tùy tùng chặn trước mặt đám Lục Thiếu Lâm.
Gã đàn ông đội vương miện, hẳn chính là đại vương tử.
“Bệ hạ.”
Philina khẽ khuỵu gối hành lễ.
Gã đàn ông phất tay, chỉ nhìn Lục Thiếu Lâm.
“Công tước Lục, có thể nói chuyện riêng cùng ngài không?”
Gã đàn ông mỉm cười nói.
“Là đại vương tử Robert.”
Salina ghé sát Lục Thiếu Lâm, khẽ giọng thì thầm.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm khẽ gật đầu, ra hiệu Salina không cần lo lắng, quay đầu nhìn Robert: “Được.”
“Mời!”
Robert vươn tay chỉ về một bên.
“Đao lão.”
Lục Thiếu Lâm nhìn Đao Bách Liệt.
“Đệ tử hiểu rồi!”
Đao Bách Liệt chắp tay một lễ, trực tiếp bước tới trước mặt Salina.
Lục Thiếu Lâm bước sang một bên, Robert cũng đồng thời bước sang bên đó.
Đi tới cách đám đông chừng mười mét, hai người dừng lại.
“Công tước Lục, ngài đã đạt cảnh giới của vương giả, hơn nữa ngài còn định về phương đông, việc gì phải dấn thân vào nước đục này, chỉ cần ngài không ủng hộ em gái tôi Salina, tôi sẽ tặng ngài năm mươi vạn đồng vàng, còn phong ngài làm vương tước, lãnh địa của ngài ngoài tỉnh Gothic, tôi có thể tặng thêm ngài một tỉnh nữa!”
Robert mặt đầy chân thành nhìn Lục Thiếu Lâm.
“Điều kiện rất tốt, nhưng lúc ta mới tới thánh thành, Salina đã vô điều kiện giúp đỡ ta, phương đông chúng ta có câu cổ ngữ, gọi là ơn giọt nước, báo suối nguồn!
Đành từ chối hảo ý của đại vương tử. Ngoài ra, ta khuyên đại vương tử tốt nhất tự mình rút lui, tính khí ta không tốt, tới lúc nổi giận, e là chẳng khống chế được nắm đấm của mình!”
Lục Thiếu Lâm nhếch miệng cười, nếu không phải đại vương tử này là huynh trưởng của Salina, hắn đâu nói nhiều lời thừa thãi vậy, cứ bóp chết cho xong chuyện.
Nói xong, Lục Thiếu Lâm cũng chẳng đợi Robert đáp lời, quay người đi về phía Salina, để lại một mình Robert đứng tại chỗ, sắc mặt cực kỳ âm trầm.