Chẳng mấy chốc, Lục Thiếu Lâm đã tới trên không trang viên Hoa Hồng.
Lúc này đã tới chiều, nhìn từ trên không, cả trang viên Hoa Hồng tắm trong ánh chiều tà, những đóa hoa hồng đỏ thắm trong trang viên phủ lên một lớp ánh vàng kim.
Lục Thiếu Lâm từ từ hạ xuống trước cổng biệt thự, còn chưa vào đại sảnh, Đao Bách Liệt đã rảo bước bước ra.
“Sư tôn!”
Đao Bách Liệt chắp tay một lễ.
“Ừm, có ai tới gây chuyện không?”
Lục Thiếu Lâm cười hỏi.
“Mấy hôm trước có một cường giả Tiên Thiên tới, bị đệ tử đánh chạy, cường giả Tiên Thiên này lại chẳng có chân khí hộ thân, tốc độ cũng rất chậm, thực lực không mạnh mẽ gì.”
Đao Bách Liệt cung kính đáp.
“Xem ra là tới dò xét hư thực.”
Lục Thiếu Lâm rảo bước đi về phía đại sảnh.
“Sư tôn, mấy ngày ngài vắng mặt, nữ chủ nhân nơi này ngày nào cũng lên đỉnh lầu ngóng trời, đợi ngài trở về, lúc nãy đệ tử cũng thấy ngài trên đỉnh lầu nên mới xuống nghênh đón.”
Đao Bách Liệt nói tiếp.
Lục Thiếu Lâm vừa định đáp lời, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó là một tiếng gọi giòn giã: “Công tước Lục!”