Cất mặt dây, Lục Thiếu Lâm bay cực nhanh về vương phủ.
Hạ xuống trong phủ, Lục Thiếu Lâm bảo Mã Tam chuẩn bị lượng lớn nước sạch và thức ăn.
Mã Tam chắp tay vâng dạ.
Trong đình mát bên bếp, Niệm Thu bưng trà nước tới, Lục Thiếu Lâm bưng tách trà nhấp một ngụm, hắn định ngày mai sẽ tới đại lục Tây Cực xem thử tình hình, có chuyện thì tự nhiên giải quyết chuyện, không có chuyện thì cũng tiện mang thu nhập lãnh địa mình về.
Vừa uống xong một tách trà, Đao Bách Liệt trở về vương phủ.
“Sư tôn!”
Đao Bách Liệt bước vào đình mát, chắp tay một lễ.
“Ngươi tới đúng lúc, sáng mai theo ta tới đại lục Tây Cực, giờ ngươi vào hoàng cung bẩm báo với bệ hạ một tiếng, nói ta định tới đại lục Tây Cực một chuyến, chẳng bao lâu sẽ trở về.”
Lục Thiếu Lâm dặn dò, Đao Bách Liệt thực lực đã đạt Tiên Thiên viên mãn, bản thân tới đại lục Tây Cực cũng cần một tùy tùng, đúng lúc chọn gã.
“Vâng, sư tôn!”
Đao Bách Liệt gật đầu vâng dạ, quay người bước ra khỏi vương phủ.
……………
Sáng hôm sau, Lục Thiếu Lâm cất nước sạch thức ăn vào không gian, bước ra sân.
Trong sân Đao Bách Liệt đã chuẩn bị xong xuôi, sau lưng còn đeo một gói hành lý lớn.
Hôm qua Lục Thiếu Lâm đã nói với Mã Tam và bốn nàng về việc sẽ đi xa một chuyến, lúc này bốn nàng và Mã Tam cũng đang đợi trong sân.
“Công tử!”, “Sư tôn!”
Thấy Lục Thiếu Lâm bước ra, mọi người lần lượt hành lễ.
“Ừm, chúng ta đi thôi!”
Lục Thiếu Lâm gật đầu với bốn nàng và Mã Tam, một bước tới trước mặt Đao Bách Liệt, tóm lấy dây lưng gã, tung mình lên không, bay thẳng về phía Hắc Hải.
Lục Thiếu Lâm không dẫn theo linh kiến và rùa trắng, thực lực linh kiến vẫn chưa đủ để vượt qua Hắc Hải, hắn để rùa trắng chở linh kiến về đảo nhỏ sông Ly, cũng nên để rùa trắng về đó chơi đùa một chuyến.
Tới Hắc Hải, Lục Thiếu Lâm bảo Đao Bách Liệt mở lớp giáp hộ thể chân khí, bắt đầu tăng tốc tiến lên!