Tới trước cổng Phượng Các, vệ sĩ trước cổng liếc mắt là nhận ra ngay Lục Thiếu Lâm, chắp tay một lễ: “Bạch Hổ đại nhân!”
“Ừm, thông báo giúp chỉ huy sứ, Bạch Hổ xin gặp.”
Lục Thiếu Lâm cười gật đầu.
“Vâng!”
Vệ sĩ dẫn đầu quay người chạy vào trong Phượng Các.
Chẳng mấy chốc, đã chạy ra: “Đại nhân, chỉ huy sứ mời vào.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu đáp lễ, rảo bước bước vào Phượng Các.
Tới phòng khách tầng ba, chỉ huy sứ Hạ Băng Nhiễm vẫn đeo mặt nạ vàng kim, đang đứng bên cửa sổ thẫn thờ, hoàn toàn chẳng có phản ứng gì với sự xuất hiện của Lục Thiếu Lâm.
“Chỉ huy sứ!”
Lục Thiếu Lâm chắp tay một lễ.
“Hử? Ngươi tới rồi, ngồi đi.”
Hạ Băng Nhiễm sực tỉnh, vươn tay hờ mời Lục Thiếu Lâm ngồi xuống.
Lục Thiếu Lâm cởi phi thương sau lưng xuống, ngồi vào ghế bên trái, Hạ Băng Nhiễm thì ngồi vào chủ vị.
“Ngươi có tọa kỵ bay?”
Hạ Băng Nhiễm hỏi.
“Đúng vậy.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
“Ngươi mới mười bảy tuổi mà đã đạt Tiên Thiên, ta vốn phái Đao lão tới bảo hộ ngươi, không ngờ thực lực ngươi còn mạnh hơn cả Đao lão, Đao lão còn bái ngươi làm sư phụ.
Nếu không có biến cố lần này, cứ để ngươi yên tâm trưởng thành, khả năng rất lớn ngươi sẽ đột phá Tiên Thiên, trở thành vị Pháp Tướng Tông Sư thứ hai của nhân tộc ta, nhưng thời gian không chờ ta.
Hành động lần này của yêu ma là muốn diệt nhân tộc ta, theo lời Đao lão, ngươi có thể xem là mạnh nhất tầng Tiên Thiên, lại có tọa kỵ bay, hai tháng rưỡi nữa, ngươi sẽ cùng Hạ hoàng tới khe nứt hư không.
Yêu ma nếu muốn mở đường hầm hư không, ắt phải nhờ vào ngoại vật, ngươi không cần chính diện tham chiến, ba vương yêu ma sẽ do Hạ hoàng đối phó, ngươi cứ ở bên chờ thời cơ, nếu có cơ hội hủy được ngoại vật đó thì cứ hủy, nếu không có cơ hội thì đợi trận chiến kết thúc, bất luận kết quả ra sao, ngươi đều phải rời đi thật nhanh! Trở về đô thành!”
Hạ Băng Nhiễm nghiêm giọng nói.
“Bệ hạ có thể một mình chiến đấu với ba vương yêu ma sao?”
Lục Thiếu Lâm hỏi khó hiểu, hắn nhớ trước đây từng nghe Đao Bách Liệt nói, nếu không có khí vận thần binh, Hạ hoàng cùng lắm chỉ đấu được với một yêu ma đồng cấp.