“Bộ xương còn biết xây tháp đá sao?”
Lục Thiếu Lâm lại hỏi.
“Thủ lĩnh bộ xương có trí tuệ.”
Stephanie đáp.
Đang nói chuyện thì đội ngũ đã phi tới rìa biển bộ xương.
Kỳ lạ là, đám bộ xương này không hề xông về phía đội ngũ, mà vẫn giữ trạng thái sát cánh chặt chẽ, vây quanh tháp đá.
Gerald tới bên Lục Thiếu Lâm, lên tiếng: “Ngài Lục, với đội hình chặt chẽ thế này của bộ xương, chúng ta rất khó xông tới sát tháp.”
“Ta biết.”
Lục Thiếu Lâm đáp nhạt, kỵ binh vốn sợ nhất bộ binh đội hình chặt chẽ, xông một lúc là mất đà, sa lầy trong trận.
“Cứ để đoàn kỵ sĩ trọng thương chúng tôi mở đường phía trước, ngài Lục các vị theo sau, chúng tôi ít nhất cũng có thể xông phá được nửa quãng đường, nửa quãng đường còn lại ngài Lục các vị chắc có thể xông qua được!”
Gerald trầm giọng nói, hắn đã chuẩn bị tâm lý tất tử, khác với Lục Thiếu Lâm, đấu khí của hắn không thể duy trì tiêu hao lâu dài!
“Không cần, các ngươi cứ đợi ở đây, mình ta là có thể xông vào trong tháp.”
Lục Thiếu Lâm phất tay, trong mắt hắn, cả biển bộ xương trước mặt đều là nguyên điểm, nếu không hắn đã bảo linh kiến chở thẳng tới đỉnh tháp là xong việc rồi.
“Ngài Lục, ngài định đi một mình sao?”
Salina kinh hô.
“Hay là chúng tôi đi cùng ngài!”
“Là kỵ sĩ, hy sinh chính là chuẩn tắc của chúng tôi!”
Stephanie kiên định nói.
“Không cần, nói thế nào nhỉ, các ngươi quá yếu, cứ đợi ở ngoài này đi!”
Lục Thiếu Lâm nói thẳng, hắn không có thời gian dài dòng.
Nghe lời Lục Thiếu Lâm, năm người đồng loạt sững sờ, bọn ta quá yếu ư?
“Các ngươi tự bảo vệ bản thân cho tốt.”
Lục Thiếu Lâm dặn dò một câu, nhảy xuống ngựa, rảo bước đi về phía biển bộ xương.