Lục Thiếu Lâm giắt trường đao bên hông, rảo bước tới bên linh kiến, nhảy thẳng lên, vỗ vỗ đầu nó, linh kiến vọt thẳng lên trời, bay về phía giáo đường.
Tới trước cổng giáo đường, Philina đã đợi sẵn ngoài cổng.
Vẫn bộ tu phục ấy, đôi chân dài bó trong tất lụa.
Thấy Lục Thiếu Lâm từ trên trời hạ xuống, Philina cười nghênh đón: “Ngài Lục.”
“Nữ tu Philina.”
Lục Thiếu Lâm nhảy xuống linh kiến, chắp tay.
“Ngài Lục, chúng ta vào trong thôi! Giáo hoàng bệ hạ đã đợi sẵn rồi.”
Philina dịu giọng nói.
Lục Thiếu Lâm gật đầu, theo sau Philina.
Hai người tới trước tòa biệt thự nhỏ, trực tiếp vào trong, lên tầng hai.
Trước cửa thư phòng tầng hai vẫn là nữ kỵ sĩ canh gác đó, thấy Lục Thiếu Lâm tới hành một lễ kỵ sĩ, vươn tay đẩy mở cửa phòng.
Trong thư phòng Stephanie và Matthew đứng một bên, đang trò chuyện cùng giáo hoàng.
Philina dẫn Lục Thiếu Lâm vào thư phòng, giáo hoàng cười nhìn Lục Thiếu Lâm: “Ngài Lục tới rồi.”
“Bệ hạ.”
Lục Thiếu Lâm chắp tay một lễ.
“Ngồi đi, các ngươi cũng ngồi.”
Giáo hoàng nói với Lục Thiếu Lâm, rồi quay đầu nói với Stephanie và Matthew.
Ba người lần lượt ngồi xuống ghế.
“Ngài Lục, chiến tích của ngài đã được xác nhận, lát nữa ngài có thể đi học bí pháp tinh thần, ở đây ta có một việc muốn nhờ ngài giúp đỡ.”
Giáo hoàng đứng dậy nhìn Lục Thiếu Lâm nói.
“Bệ hạ cứ nói.”
Lục Thiếu Lâm cũng đứng dậy.
“Qua lời kể của Stephanie và Matthew, chiến lực của ngài vượt xa họ, giết gọn cả người sói lẫn ma cà rồng trong nháy mắt, nên ta muốn nhờ ngài tới Bình Nguyên Hài Cốt, giết chết thủ lĩnh tộc bộ xương, mấy lần hành động trước đó đều thất bại, nhưng lần này có ngài, tin rằng kết quả sẽ khác. Stephanie, Matthew, Federico sẽ cùng ngài tới đó, đoàn kỵ sĩ trọng thương cũng sẽ đi theo, nếu hành động thành công, ta sẽ xin quốc vương bệ hạ phong ngài làm công tước lãnh địa, ngài cũng sẽ trở thành kỵ sĩ hộ giáo của giáo đường.”