“Tạm thời không cần, để ta nghĩ đã.”
Lục Thiếu Lâm lắc đầu.
“Vâng, đại nhân!”
Thomas cúi mình một lễ, lui sang một bên.
Dùng xong bữa tối, Thomas cung kính hỏi Lục Thiếu Lâm về chuyện lễ phục, Lục Thiếu Lâm thẳng thừng bảo cứ mặc y phục của mình mà đi.
Lễ phục hắn từng thấy qua rồi, lớp lớp chồng lên nhau, buộc chặt trên người thật khó chịu.
Về nữ bạn đồng hành Lục Thiếu Lâm cũng đã có người trong đầu, chính là nữ tu Philina, giờ ở thánh thành hắn cũng chỉ quen mỗi cô, sáng mai đi hỏi thử xem đối phương có bằng lòng không, với thân phận của cô, còn hơn hẳn các tiểu thư quý tộc khác, dù sao cũng là người thân cận bên giáo hoàng.
Sáng hôm sau, Lục Thiếu Lâm mặc bộ quan phục Kỳ Lân Thiên Tàm, tay cầm trường đao, cưỡi linh kiến bay thẳng tới giáo đường.
Tới trước cổng giáo đường, kỵ sĩ canh gác lập tức nhận ra Lục Thiếu Lâm, cả thánh thành chỉ có mỗi hắn có tọa kỵ biết bay.
“Ngài Lục, ngài lại tới bái kiến giáo hoàng bệ hạ sao?”
Kỵ sĩ dẫn đầu cung kính hỏi.
“Không phải, ngươi tìm giúp ta nữ tu Philina, ta có việc tìm cô ấy.”
Lục Thiếu Lâm đáp.
“Vâng, ngài Lục chờ chút.”
Kỵ sĩ dẫn đầu gật đầu, quay người rảo bước vào cổng lớn.
Chốc lát sau, Philina đã theo kỵ sĩ dẫn đầu bước ra.
“Ngài Lục đích thân tới tìm tôi sao?”
Philina cười hỏi.
“Đúng vậy, chẳng hay tối nay nữ tu Philina có rảnh không? Ta muốn mời cô làm bạn đồng hành tham dự dạ tiệc của phu nhân Hoa Hồng.”
Lục Thiếu Lâm cười nói.
“Dạ tiệc của phu nhân Hoa Hồng! Nghe nói dạ tiệc của phu nhân rất xa hoa, tôi vẫn chưa từng tham dự, tối nay tôi rảnh.”
Trong mắt Philina lóe lên một tia hưng phấn.