“Có bản đồ không?”
Lục Thiếu Lâm tinh thần phấn chấn hẳn lên, chỉ cần có chỗ hay bị sét đánh là được, còn nguy hiểm hay không thì mặc kệ, lão tử vốn chính là kẻ nguy hiểm!
“Ngài Lục định tới Đầm Lầy Vô Tận sao?”
Stephanie trầm giọng hỏi.
“Có vấn đề gì không?”
Lục Thiếu Lâm bưng tách cà phê nhấp một ngụm.
“Vậy xin ngài Lục chờ một lát, tôi đi thỉnh thị giáo hoàng bệ hạ, dù sao thân phận ngài cũng khác người thường.”
Stephanie đứng dậy nói.
“Tùy cô!”
Lục Thiếu Lâm gật đầu chẳng bận tâm, có thỉnh thị hay không thì hắn cũng đi.
Stephanie bước ra ngoài nhà gỗ, Lục Thiếu Lâm vẫn ngồi yên trên ghế uống cà phê.
Chẳng mấy chốc, Stephanie dẫn Matthew trở lại nhà gỗ.
Lục Thiếu Lâm nhìn Stephanie và Matthew, Matthew hành một lễ kỵ sĩ với Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm đứng dậy chắp tay đáp lễ.
“Ngài Lục, giáo hoàng bệ hạ bảo tôi cùng Matthew tháp tùng ngài tới Đầm Lầy Vô Tận.”
Stephanie lên tiếng.
“Ừm, phiền hai vị rồi.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, có người dẫn đường tất nhiên tốt hơn.
“Ngài Lục định khi nào xuất phát?”
Stephanie hỏi tiếp.
“Sáng mai đi luôn.”
Lục Thiếu Lâm đáp.
“Được, vậy sáng mai tôi cùng Matthew tới tìm ngài.”
Stephanie gật đầu.
Sau đó ba người trò chuyện thêm vài câu, Lục Thiếu Lâm liền cáo từ rời đi.
Sáng hôm sau, Lục Thiếu Lâm trang bị đầy đủ bước xuống cầu thang, linh kiến đội rùa trắng theo sau.
Xuống tới phòng khách, Thomas đang chỉ huy đám nữ bộc dọn dẹp vệ sinh.
“Thomas, ta có việc phải đi xa, mấy ngày này ngươi trông coi biệt thự cho tốt.”
Lục Thiếu Lâm nói với Thomas.
“Vâng, đại nhân!”
Thomas cúi mình đáp lời.
Lục Thiếu Lâm quay người bước ra khỏi phòng khách, Thomas theo sát phía sau.
Ra tới khu vườn, Thomas rảo bước tới chuồng ngựa, dắt ngựa của Lục Thiếu Lâm ra.