“Ngài Lục, chúng ta lên xe ngựa trước đi!”
Phillip nghe tiếng dã thú tru trong rừng núi, mở lời.
“Nam tước Phillip, ngài lên trước, ta ở ngoài ngồi thêm chút.”
Lục Thiếu Lâm cười, xe ngựa không gian tuy lớn, nhưng dù sao là kín, cho người ta cảm giác áp bức.
“Được, ngài Lục đừng đi lung tung, ngồi chút liền lên nhé.”
Phillip dặn dò.
“Yên tâm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
Phillip đứng dậy dẫn hai nữ bộc lên xe ngựa, Lục Thiếu Lâm thì tiếp tục ngồi trên chăn lông.
Lúc này hai trong tám kỵ sĩ bước tới bìa rừng núi, chặt vài cành cây ôm về, giữa khoảng đất trống nhóm lên một đống lửa trại.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Lục Thiếu Lâm ngồi thêm một lúc, liền bước vào xe ngựa.
Trên xe ngựa Phillip đắp chăn lông ở phần chân, đang dựa vào thùng xe ngủ.
Lục Thiếu Lâm ngồi lên ghế, chầm chậm nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nửa đêm, một tràng tiếng sói tru vang lên!
Lục Thiếu Lâm mở mắt, mở cửa sổ xe nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy bốn phía tối tăm lấp lánh hơn hai mươi đôi mắt xanh lè!
Tám kỵ sĩ đã giơ trường kiếm chữ thập trong tay, lặng lẽ chú ý bầy sói bốn phía.
Bầy sói lảng vảng ngoài vòng, luôn chẳng xông tới.
Khá lâu sau, một bóng người màu đen từ trong bóng tối bước ra.
Dưới ánh lửa trại chiếu rọi, mọi người nhìn rõ dáng vẻ bóng người màu đen, là một nam tử thân hình vạm vỡ, tóc nâu, con ngươi hơi vàng, khẽ mỉm cười với mấy kỵ sĩ.
“Người sói!”
Vị kỵ sĩ dẫn đầu thân hình mạnh mẽ nhất trầm giọng quát, trường kiếm chữ thập ngang trước người, chầm chậm lùi lại.
Bốn kỵ sĩ đứng sau xông về phía ngựa bên cạnh, kỵ sĩ dẫn đầu thì cùng ba kỵ sĩ khác bảo vệ quanh xe ngựa.
“Theo các ngươi cả đường, sao có thể để các ngươi lên ngựa tấn công!”
Nam tử lạnh lùng nói, nói xong thân hình bắt đầu mãnh liệt phình to, quần áo trên người rách toạc, lông sói màu đen tràn ra khỏi da, mấy hơi công phu, nam tử biến thành người sói mõm dài răng nhọn, cao hai mét bốn, toàn thân cơ bắp!