Đợi hai nữ tu gửi nước tới, Lục Thiếu Lâm trong phòng tắm thoải mái ngâm một trận tắm.
Ngâm xong tiện thể giặt bộ quan phục Thiên Tàm Ty của mình, treo trong phòng ngủ.
Chớp mắt đã qua năm ngày.
Sáng sớm, Lục Thiếu Lâm lật mình xuống giường, rửa mặt xong hướng xuống lầu.
Vừa ra khỏi đại điện, liền thấy một đội tám kỵ sĩ mặc giáp tấm màu bạc như hộp sắt hộ vệ một cỗ xe ngựa bốn bánh sang trọng tới trước cổng giáo đường.
Đám kỵ sĩ này chẳng những tự mình bị giáp tấm bọc thành hộp sắt, chiến mã dưới thân cũng phủ trọng giáp.
Kỵ sĩ tay cầm mã thương thép dài ba mét, sau lưng đeo trường kiếm chữ thập, nhìn qua liền biết là tinh nhuệ!
“Kỵ sĩ trọng thương thánh thành!”
Johan lúc này bước ra đại điện, kinh hô.
“Rất lợi hại?”
Lục Thiếu Lâm nhướng mày hỏi.
“Ừm! Kỵ sĩ trọng thương thánh thành thực lực thấp nhất cũng là kỵ sĩ trung cấp!”
Johan đáp.
“Cấp bậc kỵ sĩ chia thế nào?”
“Kỵ sĩ tập sự, kỵ sĩ sơ cấp, kỵ sĩ trung cấp, kỵ sĩ cao cấp, kỵ sĩ trưởng, đại kỵ sĩ trưởng, cùng với mạnh nhất là kỵ sĩ chi vương!”
“À đúng rồi, các ngươi nơi này tu luyện thứ gì?”
“Đấu khí! Kỵ sĩ thánh thành tu luyện đều là thánh quang đấu khí!”
“Đấu khí có thể cường hóa cơ thể không?”
“Có thể, cụ thể tình hình ta cũng chẳng rõ lắm, dù sao ta chẳng biết đấu khí.”
“Ừm, cảm ơn.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, xem ra bản thân cũng phải tìm hiểu đấu khí, chỉ cần có thể cường hóa cơ thể là được, biết đâu có thể mượn phương pháp tu luyện khác nhau phá vỡ giới hạn nhục thân ải thứ hai!
Cửa xe ngựa chầm chậm mở ra, một nam tử tuổi chừng ba mươi để ria mép, mặc trang phục quý tộc trung cổ bước xuống.
Johan rảo bước bước tới, cúi chào một lễ: “Nam tước đại nhân!”