Chẳng bao lâu, cơ bắp hai cánh tay Anderson nổi lên, xách túi da bước ra.
“Thưa ngài, đây là hai trăm cân tinh thiết khối.”
Anderson đặt túi da trước mặt Lục Thiếu Lâm.
“Đa tạ!”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, một tay xách túi da, quay người hướng về.
“Ông Anderson, chúng con đi trước, tạm biệt!”
Maria cười vẫy tay, bước nhanh mấy bước, theo kịp Lục Thiếu Lâm.
Về tới giáo đường, Lục Thiếu Lâm trực tiếp về phòng ngủ, đổ hết tinh thiết khối trong túi da lên thảm, linh kiến "vút" một tiếng liền xông vào.
Lục Thiếu Lâm dựa trường đao vào giường, nằm lên giường nghỉ ngơi, tới nơi này rồi coi như chẳng có việc gì nữa, ngày ngày ngủ nướng cũng chẳng thành vấn đề.
Chớp mắt tới tối, ăn xong bữa cơm, Lục Thiếu Lâm vừa định lên lầu tiếp tục ngủ nướng, Maria vội vàng chạy vào phòng ăn.
“Cha xứ, có người nhà dẫn người tới trừ ma.”
Maria nói với Johan.
Trừ ma?
Lục Thiếu Lâm thoáng chốc nổi hứng thú, định theo lên xem thử.
“Ngài Lục, lần này e rằng phải nhờ ngài ra tay rồi! Lần trước gặp ma cà rồng, con đã tạt hết mọi thánh thủy ra ngoài.”
Johan nhìn về Lục Thiếu Lâm, có phần khó xử nói.
“Trước tiên đi xem rồi nói, ta với việc trừ ma các ngươi cũng chẳng hiểu rõ.”
Lục Thiếu Lâm đáp.
“Với thực lực ngài Lục ngài tuyệt đối chẳng có vấn đề gì.”
Johan đầy tự tin, hướng về đại điện.
Lục Thiếu Lâm rảo bước theo lên.
Tới đại điện, bốn năm nam tử vây quanh một nữ tử trẻ tuổi đứng dưới bệ thờ.
Nữ tử bị trói chặt, gương mặt méo mó, đường gân trên mặt nổi rõ, đôi mắt chỉ thấy lòng trắng!
Thấy cha xứ tới, đám nam tử vội cúi mình hành lễ: “Cha xứ!”
“Thánh quang che chở!”
Johan đáp một lễ, nhìn về nữ tử.
“Vị nữ sĩ này biến thành thế này từ khi nào?”