Vào phòng ăn, bên trong là một chiếc bàn hình chữ nhật, Johan đang ngồi ở đầu bàn bên kia đợi hắn.
Thấy Lục Thiếu Lâm vào, Johan đứng dậy: “Ngài Lục, mời ngồi! Hy vọng đám thức ăn này hợp khẩu vị ngài.”
“Cảm ơn!”
Lục Thiếu Lâm cười, ngồi ở đầu bàn dài này.
Trên bàn bày không ít thức ăn, bánh mì trắng, canh rau, trái cây, bít tết v.v.
Lục Thiếu Lâm cũng chẳng kén ăn, cầm dao dĩa liền ăn ngấu nghiến.
Chẳng bao lâu, đã ăn hết sạch phần đồ ăn bên mình.
“Cha xứ, còn không?”
Lục Thiếu Lâm nhìn về Johan, bản thân mới ăn no năm phần.
“Có có! Ngài Lục đợi chút!”
Johan vội nói, nói xong rảo bước bước ra khỏi phòng ăn, hẳn là đi dặn dò đầu bếp.
Chẳng bao lâu, Johan liền trở về phòng ăn, nói với Lục Thiếu Lâm: “Ngài Lục đợi chút, đầu bếp đang làm rồi.”
“Được.”
Lục Thiếu Lâm đặt dao dĩa xuống, quay đầu nhìn cách bài trí trong phòng ăn.
Chẳng bao lâu, lại một phần bánh mì, bít tết được bưng lên, Lục Thiếu Lâm cầm dao dĩa lại ăn.
Ăn xong, Johan đứng dậy rót hai chén cà phê, đưa một chén tới trước mặt Lục Thiếu Lâm.
“Ngài Lục, đây là cà phê, ngài ở đại lục phương đông chắc chắn chưa từng uống, ngài nếm thử.”
Johan giới thiệu.
Lục Thiếu Lâm liếc hắn một cái, chẳng đáp lời, bưng cà phê nhấp một ngụm, chẳng phải toàn đắng thôi sao!
“Ngài Lục, việc của ngài con đã báo lên thánh thành, ước chừng vài ngày sau sẽ có thư hồi âm.”
Johan uống một ngụm cà phê nói.
“Ừm, nước bẩn ngươi tạt hôm qua là thứ gì?”
Lục Thiếu Lâm mở lời hỏi.
“Là thánh thủy, có thể gây tổn thương to lớn cho ma cà rồng.”
Johan đáp.
“Nước các ngươi ma cà rồng nhiều không?”