Mãi tới trời tối, Lục Thiếu Lâm buộc ngựa vào một cây khô bên tường đá, chân khẽ điểm, trực tiếp nhảy vào trấn.
Vào trong trấn, trên đường phố chỉ có ánh đèn lác đác.
Lục Thiếu Lâm vừa định tìm một quán rượu nghe ngóng tin tức, một tiếng thảm kêu ngắn ngủi vọng lại từ bên phải.
Lục Thiếu Lâm quay đầu nhìn về kiến trúc bên phải mình, trước đó luôn nhìn con đường, nên chẳng phát hiện kiến trúc bên phải là một giáo đường.
Nhìn tên hình như là giáo đường Thánh Quang gì đó.
Lục Thiếu Lâm rảo bước hướng về giáo đường, tiếng thảm kêu vừa nãy chính phát ra từ trong giáo đường, hắn muốn xem rốt cuộc chuyện gì.
Bước vào viện giáo đường, một luồng mùi máu tanh xộc tới, hai nữ tu trẻ tuổi bị cắt cổ họng, ngã trong sân, máu tươi thấm ướt mặt đất.
Lục Thiếu Lâm vòng qua thi thể, tới trước cổng chính điện.
Đưa tay khẽ đẩy, đẩy mở cổng chính điện bằng gỗ, chỉ thấy cách bố trí bên trong chẳng khác kiếp trước Lục Thiếu Lâm bao nhiêu.
Trong đại điện phía trước nhất là một bệ thờ, trên bức tranh nền bệ thờ khắc họa hình tượng thần linh, thần gì Lục Thiếu Lâm cũng chẳng rõ, rồi bên dưới là hàng dài ghế dài chi chít, bên trái cùng còn có một căn nhà gỗ nhỏ, hẳn là phòng xưng tội.
Cả đại điện nến thắp khá nhiều, khá sáng.
Xem xong môi trường, ánh mắt Lục Thiếu Lâm mới nhìn về hai người đứng giữa hành lang.
Người sát trong là một nam nhân trung niên tóc nâu, nam nhân hẳn là cha xứ, mặc một bộ áo choàng dài màu đen, trong tay cầm một chai đã mở nắp, mặt đầy hoảng loạn nhìn chằm chằm người đối diện mình.
Nam nhân quay lưng lại Lục Thiếu Lâm mặc áo choàng đen, tóc vàng kim, chiều cao hơn một mét tám.
“Mau đi! Rời khỏi đây!”
Cha xứ để ý thấy Lục Thiếu Lâm ở cửa, vội hét.