Nhìn thần sắc nghiêm túc rùa trắng, Lục Thiếu Lâm gật đầu, rảo bước tới bên ngựa vảy đỏ, nhảy lên ngựa, thẳng hướng tây bắc!
Linh kiến đội rùa trắng theo sát trên không.
…………
Thi Vương Lĩnh.
Trong hang động dưới đất một chiếc quan tài vàng vọng ra tiếng cuồng bạo: “Lão Lục, Lão Thất! Tiểu Thập Tam bị giết rồi! Hai ngươi đi bắt hắn về cho ta, ta sẽ biến hắn thành thi ngỗi! Vĩnh viễn chẳng được siêu sinh!”
“Vâng!”
Hai bóng người vàng kim khổng lồ chắp tay hô lớn, xông ra khỏi hang động dưới đất.
…………
Chạy liền ba ngày, hoàng hôn buông xuống, Lục Thiếu Lâm dừng lại nghỉ ngơi.
Từ trong ngực móc ra "binh lương hoàn" ném một viên cho rùa trắng, bản thân ăn hai viên.
“Rùa hèn, hay ngươi mang linh kiến rời đi đi!”
Lục Thiếu Lâm nói với rùa trắng.
“Rùa gia tự nhiên muốn đi, chỉ là đường về không có ngươi, ngẫu nhiên gặp một con oán hồn chúng ta liền xong đời!”
Rùa trắng trợn trợn đôi mắt đỗ xanh.
Lục Thiếu Lâm cười ha hả, nhảy lên ngựa, tiếp tục chạy đường.
Mười ngày sau, Lục Thiếu Lâm tới bên một vách núi, dưới vách núi là biển lớn màu đen, mênh mông vô bờ!
“Rùa hèn, đây chính là sinh lộ? Ngươi chắc chắn không phải tuyệt lộ?”
Lục Thiếu Lâm nhìn về rùa trắng giữa không trung.
“Ta chẳng thể nhìn sai được, chỉ là chẳng ngờ lại chạy tới bên Hắc Hải!”
Rùa trắng nhìn biển lớn màu đen nói.
“Có phải để chúng ta nhảy biển thoát sinh không?”
Lục Thiếu Lâm hỏi.
“Hắc Hải sẽ hấp thụ mọi loại năng lượng, mà bên trong hải quái đông đảo, khả năng rất lớn sẽ bị ăn thịt, ngươi vào trong cả thân nội công sẽ phế, chẳng tới bước đường cùng, chúng ta chẳng thể nhảy biển.”
Rùa trắng lắc lắc đầu.
“Vậy cứ đợi khan ở đây?”
Lục Thiếu Lâm tiếp lời hỏi
“Đừng gấp, để ta nghĩ, để ta nghĩ!”
Rùa trắng thì tiếp tục nhìn về Hắc Hải.
Lục Thiếu Lâm ngửa mặt nằm bên vách núi, nhắm mắt nghỉ ngơi, binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, cùng lắm nhảy biển!