Tới cổng sân đình, Lục Thiếu Lâm nhảy xuống ngựa, gõ gõ cổng.
“Vị nào?”
Trong cổng vọng ra tiếng hỏi của Tôn Ninh.
“Tôn bá, là ta!”
Lục Thiếu Lâm mở lời đáp.
Nghe là giọng Lục Thiếu Lâm, Tôn Ninh lập tức mở cổng lớn: “Đại nhân!”
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, cầm hộp ngọc rảo bước vào viện.
Tôn Ninh thì đi dắt ngựa vảy đỏ vào.
Vào viện, chỉ thấy Đao lão đang cùng Thiên Cẩu uống trà, hai người trò chuyện tương đắc.
Thấy Lục Thiếu Lâm vào, hai người đồng thời đứng dậy, chào hỏi Lục Thiếu Lâm: “Sư tôn! Bạch Hổ!”
“Ừm, các ngươi ngồi trước đi, ta thu dọn chút liền tới.”
Lục Thiếu Lâm cười đáp.
Nói xong chân khẽ điểm, bay lên tầng ba.
Tới trước cổng phòng ngủ, Lục Thiếu Lâm đẩy cửa bước vào, đặt ba hộp ngọc vào tủ áo, rồi xuống lầu tắm rửa một trận, thay bộ quần áo bông sạch sẽ rộng rãi bước vào đình mát.
“Nguyệt Thố và Phi Thử đâu?”
Lục Thiếu Lâm ngồi lên ghế đá hỏi.
“Họ đi trước rồi, hai người giờ đang tình tứ.”
Thiên Cẩu cười đáp.
“Công phu chẳng phụ người có lòng, Phi Thử coi như cũng đã theo đuổi được rồi.”
Lục Thiếu Lâm cười lớn.
“Coi như vậy!”
Thiên Cẩu cũng cười lớn, hắn với chuyện nam nữ hoàn toàn chẳng hứng thú, sở thích hắn một là mê rượu, hai là võ đạo!
“Đúng rồi, Thiên Cẩu, môn võ kỹ luyện mũi ngươi có thể truyền thụ không?”
Lục Thiếu Lâm nghiêm giọng hỏi.
“Có thể truyền thụ, chỉ là võ kỹ này nhập môn cực khó, Bạch Hổ ngươi cần chuẩn bị tâm lý, mà ngươi phải dùng rượu ngon trong bầu hồ lô tử kim ngươi để đổi.”
Thiên Cẩu phập phồng chiếc mũi đỏ ửng.
“Không thành vấn đề! Cho ngươi một bầu!”
Lục Thiếu Lâm cười nói.
Nói xong trực tiếp bảo Niệm Thu lấy một bầu rượu không, từ bầu hồ lô tử kim rót đầy một bầu đưa cho Thiên Cẩu.
Thiên Cẩu ngửi thấy mùi hương linh tửu đã sớm chẳng chờ nổi, đón lấy bầu rượu liền một hớp lớn!