“Hừ hừ~, ngươi nói Chu Quả tộc ta bị trộm rồi?”
Đại hán bụng to mãnh liệt đứng dậy, bụng suýt húc lật cả bàn.
“Vâng, tộc trưởng, là một kẻ tên Võ Đang Trương Tam Phong trộm đấy!”
Hán tử đáp.
“Các ngươi đều ăn cứt cả à? Nhiều người thế cũng để người ta lén vào ổ trộm mất Chu Quả chúng ta!”
Đại hán bụng to gào lớn.
“Tộc… tộc trưởng, đối phương chẳng phải lén vào, mà trực tiếp xông vào, tốc độ hắn quá nhanh! Thực sự đuổi không kịp!”
Hán tử khiếp nhược giải thích.
“Đồ ngốc! Cút~!”
Đại hán bụng to càng giận dữ hơn.
Hán tử lập tức quay người lẻn mất.
“Ba vị chú trước tiên nguôi giận, con giới thiệu Lục đại ca cho các chú làm quen chút.”
Ngân Phong lớn tiếng, chẳng còn cách nào, chẳng lớn tiếng chắc năm hán tử đều chẳng nghe thấy!
Nghe lời Ngân Phong, năm hán tử đồng thời nhìn về Lục Thiếu Lâm.
“Mấy vị chú, đây là Lục Thiếu Lâm Lục đại ca của Trấn Ma Ty Đại Hạ.”
Ngân Phong chỉ Lục Thiếu Lâm nói.
Năm đại hán gật đầu.
“Lục đại ca, đây là Hầu thúc ta, tộc trưởng tộc kim hầu Hầu Trung Nguyên.”
Ngân Phong chỉ đại hán tóc vàng mặt lôi công nói.
“Hầu tộc trưởng!”
Lục Thiếu Lâm chắp tay.
“Đây là Ngưu thúc ta, tộc trưởng tộc mãng ngưu Ngưu Đạp Địa.”
“Ngưu tộc trưởng!”
“Đây là Chu thúc ta, tộc trưởng tộc man trư Chu Cung Sam.”
“Chu tộc trưởng!”
“Tộc trưởng tộc phi hạc Hạc Trung Vân.”
…
“Tộc trưởng tộc kim bằng Bằng Triển Sí.”
…
Giới thiệu xong, Lục Thiếu Lâm mặt đầy kỳ quái, cách đặt tên yêu tộc này thật quá tệ, Hầu Trung Nguyên, Ngưu Đạp Địa, Trư Củng Sơn…, đây đều là tên gì thế, chẳng khác gì con xà yêu kia, đều là tên xấu!
“Tiểu tử nhân tộc! Ngươi từng nghe nói tới Hoa Sơn Lệnh Hồ Xung chưa?”
Hầu Trung Nguyên hỏi.
“Ơ… chưa từng nghe nói.”
Lục Thiếu Lâm mặt không đổi sắc tim không đập nhanh.
“Phật Sơn Hoàng Phi Hồng thì sao?”
Ngưu Đạp Địa trầm giọng hỏi.
“Cũng chưa từng nghe nói.”
Lục Thiếu Lâm thần sắc như thường.