Nhìn dáng vẻ tự nghi hoặc bản thân của Đao Bách Liệt, Lục Thiếu Lâm đặt chén trà xuống: “Chuyện này để sau tính, ta cũng phải đợi qua Tết mới quyết định có đi di chỉ đô thành không.”
“Vâng, sư tôn.”
Đao Bách Liệt gật đầu.
Hai người tiếp tục uống trà trò chuyện, trò chuyện một lúc, Đổng Giai và Niệm Xuân bước tới.
“Công tử, còn hai ngày nữa là năm mới rồi, có nên mua ít điểm tâm đồ ăn không?”
Hai nàng cúi mình một lễ, Đổng Giai dịu giọng hỏi.
“Ừm, các nàng tự sắp xếp đi! Bạc tiền có đủ không?”
Lục Thiếu Lâm cười hỏi.
“Bạc tiền đủ dùng, công tử!”
Đổng Giai đáp.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
Rồi hai nàng lại cúi mình một lễ, quay người rời đi.
Mãi tới chiều, linh kiến và rùa trắng vẫn chưa về.
Trong lúc đó bổ khoái quả nhiên có tới, Lục Thiếu Lâm bảo Niệm Thu lấy bạc tiền đưa hắn.
Lại uống một chén trà, liền có thị nữ tới mời Lục Thiếu Lâm mấy người dùng bữa, bữa tối đã xong.
Lục Thiếu Lâm vừa đứng dậy, một đạo bóng vàng liền xông vào viện, quanh Lục Thiếu Lâm bắt đầu bay lượn.
Lục Thiếu Lâm nói với linh kiến: “Theo ta!”
Nói xong chân khẽ điểm, trực tiếp bay lên tầng ba, vào phòng ngủ.
Linh kiến theo sát bay vào.
Lục Thiếu Lâm trở tay đóng cửa phòng, mặt đầy cười lạnh nhìn về rùa trắng trên đầu linh kiến.
“Lục Thiếu Lâm, ngươi định làm gì?”
Rùa trắng mặt đầy cảnh giác.
“Làm gì? Xử ngươi!”
Lục Thiếu Lâm chân khẽ điểm, thoáng chốc tới bên linh kiến, một tay liền tóm rùa trắng xuống.
“Lục Thiếu Lâm! Ngươi định làm gì! Rùa gia đâu có đắc tội với ngươi.”
Rùa trắng gào lớn.
“Hừ! Con rùa hèn ngươi! Ức hiếp linh kiến chẳng hiểu chuyện đời, lại xúi giục nó cùng ngươi đi trộm thức ăn, xem lão tử dạy dỗ ngươi thế nào!”
Lục Thiếu Lâm cười lạnh một tiếng.