Lúc này thể tích khói đen do oán hồn hóa thành đã co lại còn một phần ba!
Thấy oán hồn lại định xuyên vào nhà, Lục Thiếu Lâm thu cương khí hộ thể, xông tới bên khói đen, lại phát động cương khí hộ thể khuếch trương ra ngoài, chỉ là hắn cưỡng ép thao túng khiến khí bao hộ thân nứt ra một khe hở, bao trọn khói đen vào trong!
Khí bao hộ thân màu vàng kim hình tròn bao trọn oán hồn cùng Lục Thiếu Lâm bên trong, Lục Thiếu Lâm một tay quăng bỏ Lưu Tinh Hỏa Vẫn Đao, nhoẻn miệng cười hung tàn với oán hồn không ngừng va đập vào khí bao: “Chạy tiếp đi! Mẹ ngươi! Chết cho lão tử!”
Lục Thiếu Lâm giơ nắm đấm màu vàng đỏ liền đấm về oán hồn, nội lực trên nắm đấm không ngừng tịnh hóa hắc khí trong thân oán hồn.
Oán hồn thét lên không ngừng né tránh, nhưng ở nơi chật hẹp thế này nó vô xứ khả trốn! Vô xứ khả tránh!
Sau bốn năm chục đấm, oán hồn phát ra một tiếng thảm kêu chẳng cam lòng, hắc khí cuối cùng của thân hồn bị Lục Thiếu Lâm tịnh hóa sạch sẽ!
Lục Thiếu Lâm nhìn bảng hệ thống, nguyên điểm đã tăng lên.
Xác định con oán hồn biến dị này đã chết, Lục Thiếu Lâm thu cương khí, cúi eo nhặt “Lưu Tinh Hỏa Vẫn Đao” trên đất, tra đao vào vỏ!
Quay người nhìn về phía sau, chỉ thấy Phi Thử và đám vệ sĩ tiểu lại trong nha môn đứng bên đống đổ nát, mặt đầy kinh hãi nhìn hắn.
Ánh mắt Lục Thiếu Lâm quét qua mọi người, vệ sĩ tiểu lại lần lượt cúi đầu, ngay cả Phi Thử cũng vội dời ánh mắt, sợ đối mắt bị Bạch Hổ đánh cho một trận!
Lục Thiếu Lâm thu người trở về chiều cao một mét tám, bước về phía mọi người.
Tới trước mọi người, Lục Thiếu Lâm mở lời: “Dọn dẹp đống đổ nát chút, thương của ta còn trong đó.”
“Vâng! Đại nhân!”
Vệ sĩ và tiểu lại đồng thanh lĩnh mệnh, rảo bước tới đống đổ nát, dọn dẹp gạch đá.