Nghỉ ngơi một đêm ở Trấn Ma Ty Diệu Châu.
Sáng sớm hôm sau, thư vũ yến của tổng bộ được tiểu lại đưa tới.
Lục Thiếu Lâm mở ra xem, là mấy lời khen ngợi, và bảo hắn mang danh sách trở về đô thành.
Lục Thiếu Lâm vốn định trở về đô thành, tháng này chính là cuối năm, Đại Hạ cũng có tục lệ ăn Tết.
Vũ trang toàn diện bước ra khỏi phòng, liền thấy Đao Bách Liệt cùng Mã Tam đã đợi sẵn ở cửa.
Thấy Lục Thiếu Lâm, hai người chắp tay hành lễ: “Sư tôn! Công tử!”
“Ừm, sớm, đi thôi! Trở về đô thành.”
Lục Thiếu Lâm mở lời, nói xong bước xuống lầu, hai người theo sau.
Còn về rùa trắng, vẫn ở trên đầu linh kiến, nó cực kỳ hưởng thụ cảm giác nhìn từ trên cao xuống này, theo lời nó thì trước đây nó luôn ngẩng đầu nhìn người, giờ người khác cần ngẩng đầu nhìn nó rồi!
“Sư tôn, con hồ yêu màu đỏ lửa hôm qua là Hóa Hình kỳ?”
Đao Bách Liệt đột nhiên mở lời hỏi.
“Là yêu tướng.”
Lục Thiếu Lâm vừa đi vừa nói.
“Lại là yêu tướng! Sư tôn phá giải huyễn thuật nó thế nào vậy? Chúng con Tiên Thiên gia trì chân khí lên Linh Mục Thuật cũng có thể nhìn thấu chân thân yêu tướng, nhưng gặp yêu tướng cấp bậc tộc hồ thi triển huyễn thuật, sơ sẩy chút liền rơi vào huyễn cảnh, mất mạng như chơi.”
Đao Bách Liệt mặt đầy chấn kinh, Tiên Thiên bình thường gặp yêu tướng ắt chết, dù là hắn cũng chỉ có thể vướng chân yêu tướng.
“Linh Mục Thuật ta trải qua biến dị, khác với Linh Mục Thuật các ngươi, huyễn thuật với ta chẳng có tác dụng gì.”
Lục Thiếu Lâm giải thích.
“Sư tôn, chẳng biết Linh Mục Thuật biến dị đó có thể truyền thụ không?”
Đao Bách Liệt vội hỏi.
“Chẳng thể truyền thụ, đây là ta ăn sét mà có được, thuần túy trùng hợp, ngươi nếu muốn ăn sét cũng có thể thử.”
Lục Thiếu Lâm cười nói.
“Vậy… vậy thôi.”
Đao Bách Liệt cười ngượng, bộ xương già mình chắc chẳng thể sánh với sư tôn.