Có lẽ nhìn ra sự đề phòng của Lục Thiếu Lâm, Đoàn Thuần cười hì hì nếm thử tất cả món ăn một lượt.
Thấy Đoàn Thuần nếm hết mọi món, Lục Thiếu Lâm mới bắt đầu ăn, kỳ thực với thể chất hắn cộng thêm sự tịnh hóa của “Tứ Chuyển Đại Nhật Quyết”, sự tự hồi của “Quy Tức Dưỡng Thân Quyết”, hắn coi như bách độc bất xâm rồi.
Ăn xong, Lục Thiếu Lâm đeo bầu hồ lô tử kim lên hông, hắn còn chẳng thèm mở nắp bầu hồ lô.
Ngụy Khải Hổ vẫy tay, bảy nữ tử với ba người một lễ, quay người bước lên lầu.
“Đại nhân, sau này mỗi năm sẽ tặng đại nhân năm mươi vạn lượng bạc trắng, năm bán yêu non tơ, mong đại nhân đa chiếu cố!”
Đoàn Thuần cười nói.
“Nhất định sẽ chiếu cố tốt các ngươi, nhưng đám nữ bán yêu đó đi đâu vẫn cần nói rõ, đã muốn hợp tác, chẳng thể giấu ta.”
Lục Thiếu Lâm nhạt nhòa nói, chữ chiếu cố nói cực nặng!
“Đại nhân nói rất phải, kỳ thực chúng con cũng là làm việc thiện, đám nữ tử đó ở khu mỏ cũng cả đời đào than, thiếu ăn thiếu mặc, mãi chẳng ra được.”
“Chúng con cho họ thuê tới Thiên Diễm Họa Phảng, họ chẳng những được ăn no mặc ấm, còn có thể bước ra khỏi khu mỏ, những gì họ phải trả chẳng qua là thân thể thấp hèn của họ, đôi bên đều lợi, sao chẳng làm.”
Ngụy Khải Hổ cười nói.
“Thiên Diễm Họa Phảng này là?”
Lục Thiếu Lâm tiếp lời hỏi.
“Đại nhân, Thiên Diễm Họa Phảng này là thiên đường của đàn ông, chỉ người được mời mới có thể lên thuyền, người được mời không ai không phải quan lớn phú hào, họa phảng lênh đênh trên sông Ly, tuần du qua lại ba châu, đại nhân nếu có hứng thú, thuộc hạ có thể dẫn đại nhân tới, bên trong thực sự khiến người quyến luyến chẳng muốn về.”
Ngụy Khải Hổ lộ ra nụ cười đàn ông nào cũng hiểu.
“Đám nữ bán yêu này các ngươi cho Thiên Diễm Họa Phảng thuê mỗi năm được bao nhiêu thu nhập?”