Hai ngày công phu, đoàn xe di dời tới trước Nam Cốc quan.
Hiệu úy canh gác trực tiếp mở cổng quan, đoàn xe vào trong quan ải.
Lúc này sau Nam Cốc quan la liệt lều lớn, đám người di dời dưới sự dẫn dắt của binh sĩ lần lượt được sắp xếp vào lều cư trú.
Còn đám người này xử lý thế nào, triều đình tự sẽ phái quan lại tới sắp xếp thỏa đáng.
Hơn ba trăm bán yêu được Lục Thiếu Lâm mấy người dẫn riêng ra một bên, trên đường đi hắn đã nói với Đao Bách Liệt, Thiên Cẩu, Phi Thử, Nguyệt Thố về việc mình muốn gửi đám bán yêu này tới sông Ly, mấy người chẳng có ý kiến gì.
Chút bán yêu này thôi, chỉ cần không chảy vào trong vương quốc, cũng chẳng đáng ngại.
Hơn ba mươi chiếc xe ngựa dừng bên đường, Lục Thiếu Lâm chắp tay với Đao Bách Liệt mấy người: “Xong việc ta liền trở về đô thành, các ngươi trước tiên về đô thành.”
Mấy người gật đầu.
Lục Thiếu Lâm vừa định ra lệnh xuất phát, bảy tám con ngựa vảy đỏ cực tốc xông tới, dừng trước đoàn xe.
Trên ngựa là vệ sĩ mặc quan phục trấn ma vệ, trong đó còn có một bách hộ.
“Thuộc hạ ra mắt các vị đại nhân!”
Bách hộ dẫn đầu nhảy xuống ngựa, chắp tay hô.
“Ra mắt các vị đại nhân!”
Vệ sĩ sau lưng bách hộ cũng nhảy xuống ngựa, đồng thanh hô.
“Không cần đa lễ, các ngươi tới đây vì việc gì?”
Lục Thiếu Lâm mở lời.
“Bẩm đại nhân, thuộc hạ tới áp giải bán yêu tới hầm mỏ.”
Bách hộ đáp.
Ơ?
Lục Thiếu Lâm khẽ cau mày.
“Đám bán yêu này đã có nơi tới, chẳng cần các ngươi áp giải.”
Đao Bách Liệt trực tiếp nói.
“Cái này… đại nhân, theo quy tắc, toàn bộ bán yêu đều phải áp giải tới khu mỏ than Diệu Châu đào mỏ suốt đời, thuộc hạ e chẳng thể về phục mệnh.”
Bách hộ mặt đầy khó xử.
“Phục mệnh? Phục mệnh ai? Ngàn hộ Trấn Ma Ty Diệu Châu các ngươi? Bất kể là ai, ngươi cứ nói với hắn, là lão phu Đao Bách Liệt bảo các ngươi về đấy!”