Đám nữ tử mang thai nhìn qua sức khỏe khá tốt, dù sao thân thể không tốt cũng chẳng thể sinh con an toàn.
Lục Thiếu Lâm rảo bước hướng về lang yêu Hóa Hình kỳ, mở lời hỏi: “Nơi này có bao nhiêu tộc nhân canh giữ?”
“Đại nhân, đám huyết thực này chẳng có thực lực gì, có năm trăm tộc nhân canh giữ.”
Lang yêu Hóa Hình kỳ vội đáp.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, rảo bước hướng về đường hầm.
“Đại nhân đi chậm!”
Lang yêu Hóa Hình kỳ cúi mình hành lễ.
Lời vừa dứt, “bốp” một tiếng, Lục Thiếu Lâm một bạt tai đã hất bay hắn ra xa bốn năm mét.
“Lão tử đi nhanh đi chậm còn cần ngươi dạy?”
Lục Thiếu Lâm mặt đầy sát khí nói, cái bạt tai này coi như xả bớt chút hung khí trong lòng hắn!
“Không dám không dám!”
Lang yêu Hóa Hình kỳ lắc lắc đầu, nằm rạp trên đất run rẩy.
Lục Thiếu Lâm lạnh giọng hừ một tiếng, bước vào đường hầm.
Lại đi qua hơn trăm mét đường hầm, Lục Thiếu Lâm tới cửa hang.
Hai con lang yêu ở cửa hang lập tức nằm rạp: “Cung tiễn Hắc Hổ đại nhân!”
Lục Thiếu Lâm chẳng thèm để ý, “Thăng Thiên Bộ” phát động, thoáng chốc xông về phía trước.
Vòng một vòng lớn, Lục Thiếu Lâm thu người trở về, tới bên ba người.
“Bên trong là nhân tộc còn sót lại phải không? Bạch Hổ.”
Thiên Cẩu lập tức hỏi, Đao Bách Liệt cùng Phi Thử cũng nhìn về Lục Thiếu Lâm.
“Đúng vậy, nhân tộc cộng bán yêu có hơn bốn ngàn năm trăm.”
Lục Thiếu Lâm trầm giọng nói.
Rồi Lục Thiếu Lâm kể rõ tình hình cụ thể cho ba người, ba người nghe xong giận dữ bừng bừng, Phi Thử càng đôi mắt đỏ ngầu.
Thiên Cẩu hơi thở gấp gáp.
Chỉ có Đao Bách Liệt còn giữ được bình tĩnh, dù sao hắn từng trải nhiều chuyện hơn.
“Trước tiên tới hội hợp cùng Nguyệt Thố, rồi trở về Diệu Châu, báo về tổng bộ bằng vũ yến.”