Lục Thiếu Lâm rảo bước bước vào gác lầu.
Vừa vào, một vệ sĩ quan phục màu huyền liền từ cầu thang bước xuống.
Thấy Lục Thiếu Lâm lập tức chắp tay cung kính nói: “Thuộc hạ Dương Bân ra mắt thiên hộ đại nhân.”
“Không cần đa lễ.”
Lục Thiếu Lâm vẫy tay.
“Lần này ai dẫn đội?”
Lục Thiếu Lâm mở lời hỏi.
“Là Lưu Thanh Sơn Lưu cung phụng.”
Dương Bân đáp.
“Lưu cung phụng có ở trên lầu không?”
“Có, Lưu cung phụng ở phòng thứ hai bên trái tầng ba.”
“Được, ngươi cứ đi bận việc đi.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, rảo bước hướng về cầu thang.
Tới trước cổng phòng Lưu Thanh Sơn tầng ba, Lục Thiếu Lâm gõ cửa.
“Kẹt” một tiếng, cửa phòng mở ra, lộ khuôn mặt đầy râu quai nón của Lưu Thanh Sơn.
“Ơ? Lục tiểu tử, ngươi cuối cùng cũng tới rồi.”
Lưu Thanh Sơn cười.
“Lưu lão.”
Lục Thiếu Lâm chắp tay.
“Vào trước đã, mai chính là đại hội rồi, vừa hay nói cho ngươi biết quy tắc.”
Lưu Thanh Sơn nghiêng người nói.
Lục Thiếu Lâm rảo bước vào phòng, ngồi xuống ghế.
Lưu Thanh Sơn đóng cửa phòng, ngồi đối diện Lục Thiếu Lâm, đưa tay rót một chén trà đẩy tới trước mặt Lục Thiếu Lâm.
“Vì sao thời gian lại sớm hơn?”
Lục Thiếu Lâm bưng chén trà nhấp một ngụm, hỏi.
Hắn nhớ đáng lẽ phải đầu tháng sau mới chính thức bắt đầu đại hội.
“Đại hội vốn chẳng có thời gian cố định, người tham gia ba châu tới đủ liền lập tức bắt đầu, dù sao đều là tinh nhuệ ba châu tới, trì hoãn thời gian dài sẽ ảnh hưởng sự vụ trừ ma các châu, vốn hai hôm trước đã có tiểu lại tới hỏi người đã tới đủ chưa, ngươi luôn chưa tới, nên vẫn chưa bắt đầu, ngươi giờ tới rồi, có thể xin mai bắt đầu.”
Lưu Thanh Sơn giải thích.
“Ra là vậy.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
“Quy tắc đại hội ta nói cho ngươi nghe, rất đơn giản, mỗi châu sáu người, mỗi châu có một đài đấu, chế độ giữ đài, vệ sĩ châu khác có thể lên đài thách đấu, nếu sáu người toàn bại, đài đấu đổi chủ, cuối cùng chiếm được hai đài đấu là người thắng.”