“Đâu có, hôm nay còn suýt xảy ra chuyện, nếu là ông nội, chắc sẽ làm tốt hơn ta nhiều nhiều.”
Ngân Phong khiêm tốn đáp.
Thấy Ngân Phong dẫn một nhân tộc vào thung lũng, bán yêu tộc hồ lần lượt vây tới, tò mò nhìn Lục Thiếu Lâm.
Vài bán yêu nhỏ càng giọng nũng nịu hỏi han cha mẹ gì đó.
Lục Thiếu Lâm khẽ mỉm cười, tiếp tục theo Ngân Phong bước lên trước.
Đi tới giữa thung lũng, một tòa gác lầu gỗ hai tầng hiện ra trước mắt.
Gác lầu cực kỳ tinh xảo, mấy loại cây leo dây leo theo gác lầu mọc lên, nở đủ loại hoa nhỏ đủ màu.
Tầng hai gác lầu còn có một ban công.
“Lục đại ca, đây chính là nơi ở của ta.”
Ngân Phong chỉ vào gác lầu cười nói.
“Ừm, khá tinh xảo.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
Hai người bước vào gác lầu, thân là cháu Ngân Hồ yêu vương, tự có thị nữ chăm sóc ăn ở sinh hoạt.
Hai ngày này, Lục Thiếu Lâm ở khá thoải mái, ngoài Ngân Phong thường hỏi chuyện bên ngoài, ở nơi đây rất yên bình, ăn ở đều rất tốt.
Sáng ngày thứ ba, Lục Thiếu Lâm vũ trang toàn diện, cáo từ Ngân Phong.
Ngân Phong tiễn Lục Thiếu Lâm ra tận khỏi thung lũng, còn dặn đi dặn lại Lục Thiếu Lâm xong việc nhớ tới tìm hắn.
Vẫy tay từ biệt Ngân Phong, Lục Thiếu Lâm chân khẽ điểm, Thăng Thiên Bộ phát động, cực tốc xông về Lôi Minh Sơn.
Một nén nhang công phu, Lục Thiếu Lâm tới chân Lôi Minh Sơn.
Lúc này trời quang mây tạnh, muôn dặm không mây, Lôi Minh Sơn chẳng có chút dấu hiệu sấm sét giáng lâm nào.
Lục Thiếu Lâm cúi eo quan sát thân núi, phát hiện cả Lôi Minh Sơn chính là một ngọn núi sắt, một ngọn núi sắt lại cao thế này, tự nhiên sẽ thu hút sấm sét giáng lâm.
Thấy chẳng có sấm sét giáng lâm, Lục Thiếu Lâm tìm một cây to dưới chân núi, trải áo khoác da hổ ra, dựa vào thân cây nghỉ ngơi.
Cứ vậy đợi trọn một ngày, mãi tới khi trời tối, giữa không trung vọng tới tiếng sấm rền.