“Tự nhiên không phải để sét đánh trực tiếp.”
Lục Thiếu Lâm đáp, chỉ kẻ ngốc mới để sét đánh trực tiếp!
“Phải rồi, ngươi chuẩn bị một bầu hồ lô lớn, càng lớn càng tốt, dãy núi Hoành Đoạn vẫn có ít bảo vật đấy.”
Rùa trắng đảo mắt, dặn dò.
“Càng lớn càng tốt? Lớn cỡ nào? Quá lớn thì bất tiện mang theo.”
Lục Thiếu Lâm nhìn bầu hồ lô sứ xanh trên bàn.
“Ít nhất phải lớn gấp đôi bầu hồ lô này, còn phải chắc chắn.”
Rùa trắng đáp.
“Được rồi!”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
Rồi đặt rùa trắng lên vai trái, bước xuống tầng hai, tới trong sân.
Trong sân Mã Tam đang luyện đao, Lục Thiếu Lâm ném lệnh bài của mình qua, bảo hắn tới Thần Binh Các Trấn Ma Ty để người đúc một bầu hồ lô tử kim, dài chừng bốn mươi centimet là được, làm chắc chắn chút.
Mã Tam nhận lệnh rời đi.
Hơn một canh giờ sau, Mã Tam mang một bầu hồ lô tử kim lớn trở về phủ đệ, nhảy xuống ngựa, đưa bầu hồ lô cho Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm đưa tay đón lấy.
Bầu hồ lô rất đẹp, được đúc, trên đó còn có vài họa tiết sơn thủy.
“Công tử, đúc sư nói trong tử kim đã dung hợp chút vẫn thạch thiết, tuyệt đối chắc chắn!”
Mã Tam nói.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, đeo bầu hồ lô tử kim bên phải ngang hông, vận động một chút, không tệ, chẳng ngại gì.
…………
Sáng sớm hôm sau.
Lục Thiếu Lâm vũ trang toàn diện, mang theo rùa trắng bước xuống lầu.
Nói với Mã Tam đang luyện đao trong sân: “Mã Tam, chuẩn bị ngựa.”
“Vâng, công tử!”
Mã Tam tra đao vào vỏ, rảo bước hướng về hậu viện.
Lục Thiếu Lâm thì bước ra khỏi sân.
Chẳng bao lâu, Mã Tam dắt hai con ngựa bước ra, một con là ngựa vảy đỏ Lục Thiếu Lâm, một con là ngựa đen tuyền của hắn.
“Lần này ngươi không cần theo, cứ ở nhà.”
Lục Thiếu Lâm khẽ giọng nói.
“Được ạ, công tử.”
Mã Tam hơi thất vọng, đưa dây cương ngựa vảy đỏ cho Lục Thiếu Lâm.