Tra đao vào vỏ, Lục Thiếu Lâm nhìn Mã Tam mặt đầy chấn kinh hỏi: “Mã Tam, Khí Huyết Hoàn ngươi ăn hết chưa? Giờ cảnh giới tu vi gì rồi?”
“Công tử, con mấy hôm trước vừa đột phá Luyện Bì cảnh, giờ đã tới Luyện Cân sơ kỳ, Khí Huyết Hoàn đã ăn hết rồi.”
Mã Tam cung kính đáp.
“Đã tới Luyện Cân kỳ rồi, không tệ, sáng mai ngươi theo ta tới Trấn Ma Ty, cũng làm một trấn ma vệ, vừa hay theo bên cạnh ta.”
Lục Thiếu Lâm cười, với thân phận thiên hộ giờ của hắn, cài người thân tín làm vệ sĩ chẳng khó khăn gì.
“Vâng, công tử!”
Mã Tam hét lớn.
“Ừm, ta ra ngoài một chuyến.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, chân khẽ động, “vù” một tiếng trực tiếp bay qua tường sân, rơi xuống con phố bên ngoài.
Thăng Thiên Bộ bay nhảy!
Chạm đất Lục Thiếu Lâm lại tăng tốc, phía sau thân thoáng chốc kéo ra bóng ảo, so với “Phi Thiên Bộ” trước kia, tốc độ tăng hẳn hơn ba lần!
Với tốc độ giờ hắn, võ giả Tiên Thiên nếu không mở chân khí hộ thân, hắn trực tiếp có thể giết ngay tức khắc!
Cho dù mở chân khí hộ thân, với sức mạnh hắn cộng thêm “Trảm Phong Đao Quyết”, nếu chém vào một điểm, ước chừng vài đao có thể phá vỡ chân khí hộ thân!
Dù sao chẳng phải ai cũng sở hữu võ kỹ cấp thần, còn là hai môn võ kỹ cấp thần tu tới viên mãn!
Kiểm tra tốc độ xong, Lục Thiếu Lâm giảm tốc độ, đi bình thường trên phố.
Hắn phải tới tiệm may, lấy về hai chiếc áo khoác da lông mình đặt.
Tới tiệm may, bên trong khách khá đông, phần lớn là nữ tử, mấy nữ tử thấy Lục Thiếu Lâm đều mê mẩn.
Lục Thiếu Lâm mắt chẳng liếc ngang, ở chỗ tiểu nhị lấy áo khoác da lông của mình liền bước ra khỏi tiệm, theo đường cũ trở về.
…………
Sáng sớm hôm sau, Lục Thiếu Lâm cưỡi ngựa vảy đỏ, Mã Tam theo sau, hai người phi về Trấn Ma Ty.